Vệ Sơ Vũ - Chương 5
10
Không thể chấp nhận người từng hứa cho ta một đời bình an, lại đẩy ta vào những cuộc tranh đấu mưu mô chốn hậu viện, sớm còn tối mất.
Càng không thể chấp nhận việc hắn ôm ấp tình mới ân ái mỗi ngày, ta lại phải âm thầm nuốt đắng nuốt cay, còn phải tự khuyên mình phải độ lượng, phải nhẫn nhịn, phải vì tiền đồ gia tộc mà làm một nữ nhân hiểu chuyện.
Càng không thể chấp nhận việc phải so đo tính toán, ngấm ngầm đấu đá sớm khuya với một nữ nhân khác.
Ta chỉ là một nữ tử bán bánh, hùng tâm tráng chí cũng chỉ dừng lại ở việc nướng thêm được một lò bánh thơm mềm giòn rụm.
Đấu đá hậu viện, ta không thích.
Dối trá luồn cúi, ta không rành.
Dù có bắt ta phối hợp diễn kịch với bọn họ, ta cũng chẳng làm được.
Ta không thể chấp nhận và ta sẽ không bao giờ chấp nhận, nên ta đã rời đi, mang theo một bọc trâm gỗ mộc và thang thuốc phá thai vớ được khi vừa bước ra khỏi cửa.
Giang Nam sông nước, đó là nơi chôn nhau cắt rốn của tổ tiên ta.
Thuận dòng xuôi nam, một ngày ngàn dặm.
Giấc mộng ở kinh thành, cũng cứ thế mà quên lãng.
11
Bên trong tửu lâu Hồng Yến, tân khách ngồi kín chỗ, náo nhiệt phi thường.
Chỉ có trái tim Tiêu Nhiễm là trống rỗng.
Hắn nghĩ đến dáng vẻ tuyệt tình kiên quyết của Sơ Vũ khi nói hòa ly, ngực liền quặn thắt không thở nổi, sắc mặt cũng xám ngoét. Mãi đến khi Thượng thư phu nhân thân mật nắm lấy tay Tiêu Lâm Nguyệt, khen ngợi nàng trổ mã ngày càng xinh đẹp, hắn mới mượn nụ cười e ấp thẹn thùng của Lâm Nguyệt mà dần thả lỏng trái tim trở lại.
Hắn nghĩ, Sơ Vũ rồi sẽ hiểu hắn.
Đường đi quá đỗi gian nan, gánh trên vai trọng trách chấn hưng Hầu phủ, đánh bóng lại danh vọng gia tộc.
Hắn muốn để đệ đệ muội muội được sống dễ thở hơn một chút, bất đắc dĩ phải đi đường tắt.
Sơ Vũ nhất định sẽ hiểu được.
Nàng luôn yêu thương Lâm Nguyệt, chiều chuộng như châu như ngọc.
Nếu biết Lâm Nguyệt có thể định thân với công tử nhà Thượng thư mà nàng thầm thương trộm nhớ đã lâu, nàng nhất định sẽ còn vui mừng hơn cả hắn.
Đợi nàng suy nghĩ thông suốt, ngoan ngoãn đến tạ lỗi với Tề Hoàn, rồi xé bỏ tờ giấy hòa ly, xoa dịu mẫu thân vài câu, cũng chẳng ai thực sự nhẫn tâm phạt nàng quỳ từ đường.
Nhưng những lời tiếp theo của Thượng thư phu nhân lại giống như chiếc búa tạ, đập thẳng vào đầu khiến hắn choáng váng: “Tẩu tẩu của con đúng là người giỏi giang, nếu không phải nàng ấy mài mòn cả mười đầu ngón tay để dạy nha đầu lười biếng văn dốt võ dát Hạm Đạm nhà ta môn thêu hai mặt, làm sao nó có thể tìm ra lối đi riêng trong bữa tiệc thọ của Thái hậu, giành được sự tán thưởng độc nhất vô nhị chứ?”
Hạm Đạm là thiên kim nhà Thượng thư, trong tiệc thọ của Thái hậu nhờ bức thêu hai mặt mà độc đắc ân sủng, được hứa gả cho Tam hoàng tử – người được Thánh thượng sủng ái nhất – làm vương phi, nhất thời phong quang vô hạn.
Hoàng tử phi vốn dĩ đã nội định, chỉ là hình thức đi qua.
Ai ngờ, bức thêu hai mặt được Thái hậu tấm tắc khen ngợi ấy, lại chính do đôi bàn tay của Sơ Vũ thêu nên.
Người nhà họ Tiêu nào đâu biết, Vệ Sơ Vũ trước nay im hơi lặng tiếng, chẳng biết từ khi nào đã qua lại thân thiết với thiên kim và phu nhân nhà Thượng thư đến mức này.
Nhưng nếu đã thân thiết như vậy, tại sao nàng biết rõ tâm tư của Lâm Nguyệt, mà vẫn một mực khuyên Lâm Nguyệt tu thân dưỡng tính, đừng cố ý a dua nịnh hót?
Thượng thư phu nhân dường như đã nhìn thấu tâm tư của bọn họ.
12
Khuôn mặt bà đon đả nụ cười, nhưng nơi đáy mắt lại lạnh tanh không có nửa phần ý cười vỗ vỗ lên tay Tiêu Lâm Nguyệt: “Tẩu tẩu con khen con là đứa thông minh hiểu chuyện, tú ngoại tuệ trung, ta tin nàng ấy. Nàng ấy hiểu sở thích của ta, mắt nhìn người cũng chưa bao giờ sai. Đâu giống như một số kẻ không có quy củ, giữa thanh thiên bạch nhật lại dám làm ra cái trò xấu xa tư thông với nam tử ngoại nhân.”
“Cái loại nữ nhân không biết liêm sỉ như thế, dẫu có cho làm thiếp cũng là đề cao nàng ta rồi.”
Cả người Tiêu Lâm Nguyệt run bần bật, tựa như bị tát một cú điếng người, mặt mày cắt không còn giọt máu, nửa chữ cũng thốt không nên lời.
Là do Tề Hoàn dạy nàng ta.
Nữ truy nam cách một lớp màng.
Cứ khiến hắn chìm đắm vào sắc đẹp, không thể tự thoát ra được, thì mọi chuyện tự khắc nước chảy thành sông.
Vì vậy, nàng cùng Hứa Thiệu dưới sự gán ghép của Tề Hoàn chèo thuyền trên hồ, đàm đạo thi phú suốt hơn nửa ngày trời.
Ngờ đâu, lồng lộng càn khôn, tránh không khỏi miệng lưỡi thế gian.
Nàng ta mất thanh danh, cũng mất sạch thể diện.
Sự tự khinh tự tiện này, quả thực đúng như lời tẩu tẩu từng nói, là thứ mà các chủ mẫu gia môn không bao giờ chấp nhận nổi.
Mắt Tiêu Lâm Nguyệt đỏ hoe, oán hận ném ánh nhìn về phía Tiêu Nhiễm – người cũng đang như bị sét đánh ngang tai. “Muội… muội cũng không cố ý, chỉ là có chút nóng vội thôi…”
Tiêu Nhiễm thầm nghĩ, Sơ Vũ trước nay tính tình mềm mỏng, dễ nói chuyện. Đợi Lâm Nguyệt hồi phủ đến trước mặt Sơ Vũ làm nũng vài câu, dựa vào giao tình của nàng và Thượng thư phu nhân, thân chinh tới cửa nói lời xin lỗi, chắc chắn họ sẽ nể mặt.
Còn về Tề Hoàn…
Tiêu Nhiễm lia mắt về phía bóng hồng rực rỡ kia.
Nàng ta đang uyển chuyển đi lại giữa đám phu nhân quý tộc, cử chỉ phóng khoáng, tiến thoái có độ, ứng đối tự nhiên.
Bỏ qua tư tình thanh mai trúc mã, đó cũng là khí chất đoan trang thể diện mà một Sơ Vũ luôn rụt rè sợ sệt không bao giờ có được.
Tiêu Nhiễm thở phào nhẹ nhõm: Tề Hoàn tiêu sái rộng lượng thế này, mới chống đỡ nổi vinh quang Hầu phủ.
Tiền đồ của Tiêu Nam Phong chẳng phải cũng là do nàng ta mang tới đó sao?
Đang nghĩ vậy, thì phu nhân của sư phụ Tiêu Nam Phong xách lễ vật bước tới.