Vệ Sơ Vũ - Chương 6
13
Đó là một súc lụa tốt trị giá ngàn vàng.
Phu nhân của sư phụ Tiêu Nam Phong mỉm cười nhét vào tay Tiêu Nam Phong.
Được phu nhân đại nho Chu tiên sinh nâng đỡ, Tiêu Nam Phong thấy lưng mình dường như cũng thẳng hơn vài phần.
“Sư mẫu quá khách sáo rồi.”
“Nam Phong thực nhận không nổi.”
Tiêu Nhiễm cũng cảm thấy vô cùng hãnh diện.
Có biết bao vương tôn quý tộc đạp gãy bậc cửa cũng không lay chuyển nổi lão già cổ quái ấy, ngờ đâu chỉ một hòm châu báu của Tề Hoàn mà ông ta lại thu nhận Nam Phong. Đám quyền quý từng khinh miệt Hầu phủ, thấy được tiền đồ vô lượng trên người Tiêu Nam Phong, nay không phải cũng đánh hơi thấy mùi mà đến bợ đỡ đó sao?
Chỉ bằng điểm này, Tiêu Nhiễm lại càng nhận định Sơ Vũ quá đỗi không hiểu chuyện.
Cảm xúc cá nhân đứng trước lợi ích gia tộc, thì nên buông bỏ mới phải.
Huống hồ mẫu thân đối đãi nàng như con gái ruột, dẫu Tề Hoàn lên làm đương gia chủ mẫu, Hầu phủ cũng chẳng để nàng chịu thiệt đi đâu?
Tiêu Nhiễm tươi cười tiến lên định đón lấy hộp quà, nhưng Chu phu nhân lại lắc đầu né tránh: “Lễ vật này không phải tặng cho ngươi, ta nhờ Nam Phong mang về cho tẩu tẩu của đệ ấy.”
Tiêu Nam Phong sững sờ.
Sao lại là tẩu tẩu?
14
Chu phu nhân cười lạnh kiêu ngạo: “Hôm nọ con trai ta phát bệnh ngất xỉu, nếu không có tẩu tẩu ngươi xuất thủ tương trợ, e rằng cái mạng nhỏ của nó đã đi tong. Ta mấy lần đăng môn bái phỏng, nàng đều vì việc cầu học của ngươi mà kiên quyết chối từ. Giờ ngươi đã được lão thất phu kia thu nhận làm đệ tử, món quà này nàng cũng nên nhận rồi.”
Tiêu Nam Phong chao đảo thân mình, không cam tâm gặng hỏi: “Ý ngài là, con được sư phụ thu nhận là vì tẩu tẩu?”
Chu phu nhân mỉa mai: “Chứ còn gì nữa!”
“Nếu tẩu tẩu ngươi không phải người ôm ấp đại nghĩa, tính tình chí thuần chí thiện, thì làm sao lay động nổi lão thất phu bảo thủ ấy?”
“Ngươi tưởng ông ấy là loại người dễ dàng bị dăm ba món phàm tục mua chuộc sao?”
Hai chữ “phàm tục” đầy ẩn ý của bà khiến Tiêu Nam Phong như bị bóp nghẹt cổ, không thốt nên lời.
Tiêu Nhiễm cũng bị cú vả mặt trần trụi này làm cho vô cùng hổ thẹn, hận không thể tìm một cái lỗ mà chui xuống.
Tề Hoàn ở đằng xa rốt cuộc cũng tiến lại gần giữa sự thẫn thờ trắng bệch của bọn họ, quay sang Chu phu nhân hỏi: “Vị này là?”
Ánh mắt Tiêu Nhiễm tối sầm: “Là phu nhân đại nho mà nàng giao hảo đó.”
15
Tề Hoàn cau mày, sắc mặt lập tức lạnh buốt: “Phu nhân trước nay giao hảo với ta, sao ta lại không biết phu nhân trông như thế nào?”
Vài vị tiểu thư khuê các đi cùng nàng ta cũng nhao nhao hùa theo: “Kẻ từ đâu chui ra mà dám mạo danh đại nho phu nhân?”
“Chỉ e là quân lừa đảo đi nhầm chỗ, lại dám làm chuyện mất mặt thế này.”
Có người lấy khăn che miệng cười trộm, nhưng người nhà họ Tiêu thì mặt mày xám ngoét, mồ hôi hột thi nhau vã ra.
Tề Hoàn kiêu ngạo nghểnh cổ cao, bước tới trước mặt Chu phu nhân: “Mau đuổi kẻ mạo danh phu nhân đại nho này ra ngoài cho ta.”
“Hôm nay tâm trạng ta tốt, nên không báo quan. Ngươi chỉ cần cúi đầu xin lỗi, ta sẽ bỏ qua cho.”
Tiêu Nam Phong cùng đám quyền quý quen biết Chu phu nhân định lao ra can ngăn, nào ngờ Chu phu nhân dường như đã đoán trước được sự tình. Bà vỗ tay hai cái, lập tức có người khiêng ra một chiếc rương lớn. Nắp rương vừa bật mở, ánh châu báu lóa mắt đã hắt sáng rực cả mọi người:
“Ây dô, biết mình sai rồi nên đem châu báu đến tạ lỗi sao?”
“Cô nương Tề Hoàn chúng ta đâu có thiếu dăm ba món đồ chơi cỏn con này!”
Đám tiểu thư bên cạnh Tề Hoàn vẫn lấy khăn che miệng cười cợt.
Nhưng khi Tề Hoàn nhìn rõ đồ vật trong rương, sắc mặt bỗng cứng đờ, khăn tay tuột rơi xuống đất, khí thế hung hăng ngạo mạn lúc nãy tiêu tán sạch sẽ.
Chu phu nhân nhướng mày cười lạnh: “Phu nhân hẳn là nhận ra mấy thứ này chứ?”
Trong khoảnh khắc Tề Hoàn theo bản năng muốn chối cãi, Chu phu nhân lập tức đanh giọng: “Việc mua chuộc ma ma phủ ta, mưu toan đưa người chui vào phủ, thứ ngươi dùng chính là hòm trân bảo này đây!”
“Hôm nay, thiết nghĩ nên vật quy nguyên chủ.”
“Người đọc sách trọng nhất là thân chính, những con đường tà đạo ma giáo đừng hòng làm dơ bẩn cánh cửa Chu phủ ta!”