VĂN ÁN
Gả cho Tiêu Nhiễm năm thứ sáu, ta rốt cuộc cũng có thai.
Nhưng hắn lại đón “bạch nguyệt quang” đã hòa ly về phủ.
Bạch nguyệt quang chỉ hỏi một câu: “Chàng còn nhận ta không?”, Tiêu Nhiễm liền muốn trao cho nàng ta vị trí chính thê.
Mẹ chồng được ta hầu hạ bệnh tình suốt sáu năm, khuyên ta nên biết điểm dừng, học cách an phận.
Tiểu cô do một tay ta nuôi lớn, chê bai ta là nữ tử thương hộ không gánh nổi môn mi, chẳng xứng với ca ca của nàng.
Ngay cả tiểu thúc từng được ta liều mạng cứu sống, cũng buông lời rằng sáu năm không sinh được con, có hưu ta cũng là lẽ thường tình.
Ta hỏi Tiêu Nhiễm: “Chàng cũng nghĩ như vậy sao?”
Sự trầm mặc của hắn, triệt để làm bỏng rát tấm chân tình của ta.
Ta để lại một bức thư hòa ly, mang theo một gói thuốc phá thai, dứt áo rời đi.
Ba năm sau, ta ngồi trên lưng con ngựa cao lớn của phu quân, lướt ngang qua người nhà họ Tiêu vừa bị xét nhà.
Có kẻ lớn tiếng gọi ta: “Tẩu tẩu”.
Ta đầu cũng không ngoảnh lại: “Tẩu tẩu của nàng ta vừa bị chém đầu, thân xác vẫn còn ấm kìa, liên can gì đến ta?”