Trọng Sinh Về Ngày Đích Tỷ Đẩy Ta Cho Người Trong Lòng - Chương 6
11
Ta biết đối thủ cạnh tranh lớn nhất của Tạ Diên Ngọc chính là Thẩm Chiêm.
Kiếp trước, Tạ Diên Ngọc bàn luận cơ mật, phát triển thế lực chưa từng giấu diếm ta.
Thế nên, đợi thời cơ chín muồi, ta thu thập toàn bộ những thông tin then chốt của kiếp trước, chủ động đi tìm Thẩm Chiêm.
Đem toàn bộ những chuyện này báo cho Thẩm Chiêm, hắn rũ mắt nhìn ta với hàm ý khó đoán: “Nhược Ương cô nương, nàng nói cho ta những thứ này, muốn đổi lấy lợi ích gì?”
Ta suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng chỉ xin vài gian thương phố.
Những đấu đá mưu mô kiếp trước đã bào mòn toàn bộ tinh lực của ta, nay sống lại một đời, ta không muốn vì tình yêu mà liều mạng hay để đầu óc mờ mịt nữa. Ta chỉ muốn kinh doanh buôn bán, thoát khỏi sự khống chế của Thượng thư phủ, rồi đưa Thanh Thúy trải qua những ngày tháng yên bình còn lại.
Tất nhiên, trước đó ta phải đảm bảo Tạ Diên Ngọc sẽ không bao giờ được làm Hoàng đế nữa.
Còn về phần ai sẽ ngồi lên vị trí đó, là vấn đề Thẩm Chiêm cần suy tính.
Ta phác thảo qua kế hoạch tương lai của mình cho hắn nghe. Thẩm Chiêm nghe xong, chỉ hỏi: “Vậy còn ta thì sao?”
Ta ngước mắt nhìn hắn. Hắn cúi người tiến sát lại, khuôn mặt đẹp như tạc phóng to trước mắt ta.
“Đêm đó trên họa phảng nàng làm chuyện đó với ta, không định giải thích một lời sao?”
Ta có chút xấu hổ: “Ta sẽ không nói ra ngoài đâu.”
Hắn nhướng mày: “Chỉ thế thôi sao? Nàng chạm vào ta rồi, Nhược Ương cô nương, nàng phải chịu trách nhiệm với nô tài chứ.”
Ta á khẩu. Hắn nghĩ nghĩ một chút, bỗng bừng tỉnh: “Lẽ nào là chê thân phận nô tài thấp hèn?”
Ta vội xua tay: “Không phải…”
Mặc dù không biết vì sao hắn cứ luôn xưng “nô tài” trước mặt ta, nhưng hắn là Tổng đốc Đông Xưởng hàng thật giá thật cơ mà. Ta cho dù thế nào cũng không dám chê bai thân phận của hắn.
Hắn lại không nghe, chỉ nói: “Vậy nô tài đổi thân phận khác để xứng với nàng nhé? Nhiếp chính vương? Hoàng đế? Hay là… nô tài phò tá cô nương lên long ỷ, cầu xin nàng sủng hạnh nô tài?”
Ta: “…”
“Thẩm đại nhân, trước mặt ta, ngài không cần cứ xưng nô tài đâu.”
Thẩm Chiêm lập tức thuận nước đẩy thuyền đổi giọng: “Được, Nhược Ương cô nương, có thể cho tại hạ một cơ hội để theo đuổi nàng không?”
Giọng hắn cất lên rất khẽ, mang theo ý vị dụ dỗ. Mạc danh lại khiến ta nhớ đến lần cuối cùng gặp hắn ở kiếp trước. Nhìn khuôn mặt mang tính chất mê hoặc cực độ này… ma xui quỷ khiến thế nào, ta gật đầu.
12
Về sau, Thẩm Chiêm hạ độc vào huân hương của Lão Hoàng đế.
Dưới sự thôi thúc của hắn, ngày Lão Hoàng đế đột phát tâm tật đến sớm hơn một năm.
Thế lực của Tạ Diên Ngọc lúc này vẫn chưa kịp hình thành toàn bộ.
Ta muốn Thẩm Chiêm nhân cơ hội này triệt để hoàn thành cuộc thay đổi ngai vàng.
Nhưng, Tạ Diên Ngọc vẫn chọn cách dấy binh về kinh.
Ngày nhận được tin báo, ta đem con đường Tạ Diên Ngọc bắt buộc phải đi nói cho Thẩm Chiêm, để hắn bố trí mai phục trước.
Ngẫm nghĩ một lúc vẫn không yên tâm, ta dứt khoát đích thân đi giám sát.
Tạ Diên Ngọc quả nhiên đi qua con đường này, hai bên rất nhanh đã giao chiến.
Chỉ có điều lần này ta phát hiện, vẻn vẹn hai năm mà thế lực Tạ Diên Ngọc xây dựng lại không hề thua kém kiếp trước!
Ta cau mày nhìn phòng tuyến trước mặt, đang định ra ngoài nhắc nhở Thẩm Chiêm cẩn thận một chút.
Giây tiếp theo, sau gáy truyền đến một trận lạnh lẽo.
Chưa đợi ta quay đầu, một cánh tay hữu lực đã từ phía sau thành thục ôm trọn lấy eo ta.
Ánh nến lay động, hắt lên cửa sổ bóng hai người giao hòa.
Một tiếng thở dài vừa quen thuộc vừa xa xăm truyền tới: “Ương Ương, nàng đối với cô lại tàn nhẫn đến thế sao?”
Cách xưng hô quen thuộc, giọng điệu quen thuộc.
Ta nháy mắt nhận ra, Tạ Diên Ngọc cũng đã trọng sinh rồi! Thế nên hắn mới có thể trong khoảng thời gian ngắn ngủi tập hợp đủ thế lực của kiếp trước.
Ta bình tĩnh hỏi: “Nếu đã đoán được ta sẽ lập mưu ở đây, vì sao ngài còn tới?”
Hắn cúi đầu, bờ môi lướt qua gáy ta: “Bởi vì ta đoán, nàng sẽ đích thân tới. Ương Ương, lâu không gặp, không nhớ ta sao? Hai năm nay, cô ngày đêm đều nhớ đến nàng.”