VĂN ÁN
Thái tử và đích tỷ cãi nhau, lớn tiếng dọa sẽ thu thập họa quyển của các quý nữ trong kinh thành để tuyển phi.
Vì vậy, khi họa sư đến phủ, đích tỷ đóng cửa không ra, dỗi hờn đẩy ta ra thế mạng.
Nghe nói, lúc Thái tử cau mày lật đến bức họa của ta, ngài đã ngẩn người hiếm hoi mất hai giây.
Sau đó, ngài dùng giọng điệu không rõ ràng, nói: “Thi gia hóa ra vẫn còn một vị Nhị tiểu thư sao, chọn nàng ấy đi.”
Kiếp trước, ta từng ngập tràn vui sướng, chỉ nghĩ mình đã may mắn có được một mối nhân duyên tốt.
Thế là ta đỡ tên cho ngài, cùng ngài đi lưu đày.
Những lúc tình cảm mặn nồng, ngài vuốt ve vết thương của ta, thề rằng sẽ không bao giờ phụ ta.
Thế nhưng, vào đúng ngày ngài đăng cơ, ta chờ đợi mãi tờ chiếu thư phong Hậu, cuối cùng lại chỉ chờ được tin ngài đón đích tỷ vào cung.
Đến lúc đó ta mới biết, hóa ra buổi tuyển phi năm xưa đã khiến hai kẻ yêu nhau này bỏ lỡ nhau suốt bao nhiêu năm.
Ta thẫn thờ hồi lâu.
Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã sống lại, quay về đúng cái ngày họa sư đến phủ.