Trọng Sinh Về Ngày Đích Tỷ Đẩy Ta Cho Người Trong Lòng - Chương 5
9
Vài ngày sau, Thẩm Chiêm quả nhiên đến Thượng thư phủ.
Trước kia, mỗi khi hắn đến phủ đại thần nào, nếu không phải để niêm phong thì cũng là để bắt người.
Vì thế sự xuất hiện của hắn lập tức khiến cả phủ hoảng sợ.
So với sự căng thẳng của phụ thân, Thẩm Chiêm lại tỏ ra thong dong hơn nhiều.
Hắn mặc thường phục, không mang theo mấy thị vệ, chỉ mỉm cười nhìn ta: “Đêm nay trong thành có kể chuyện thuyết thư, muốn đi nghe thử không?”
Phụ thân nhíu mày: “Ngài rốt cuộc là có ý gì?”
Thẩm Chiêm đáp: “Thi đại nhân không cần căng thẳng, tạp gia chỉ là đến tìm mối lương duyên mà Thái tử điện hạ ban cho thôi.”
Nói rồi, ánh mắt hắn lại hướng về ta không chớp.
Phụ thân hiểu rõ Thẩm Chiêm là một kẻ điên, làm việc không theo lẽ thường, nay hắn lại lôi cả Thái tử điện hạ ra thì không ai dám cự tuyệt.
Im lặng hồi lâu, phụ thân vẫn nhường đường: “Ngài tự hỏi ý kiến con bé đi.”
Ta nhìn Thẩm Chiêm, mạc danh nhớ tới câu nói cuối cùng đầy cố chấp của hắn ở kiếp trước: “Nương nương, người có muốn đi theo nô tài không.”
Lúc đó, ta ngước mắt, nhìn trộm được đoạn tình cảm đè nén, khiến người ta run rẩy tận đáy mắt hắn.
Còn lúc này, hắn y phục chỉnh tề, hoàn toàn chưa rơi vào bước đường thảm hại như kiếp trước. Nghĩ ngợi một lúc, ta vẫn gật đầu với hắn.
Thẩm Chiêm lại bật cười, cuối cùng dẫn ta lên một chiếc họa phảng (thuyền sơn son).
Hắn bảo đưa ta đi nghe thuyết thư, quả nhiên chỉ đơn thuần là đi nghe.
Đồ ăn thức uống của Thẩm Chiêm món nào cũng tinh tế.
Rất nhanh, ta đã bị các loại điểm tâm bày trước mặt thu hút.
Nhà đò còn chu đáo dọn lên một hũ rượu trái cây để giải ngấy.
Giọng thuyết thư trên bờ vọng lại lanh lảnh, ta vừa ăn đồ trên thuyền, vừa nghe đến mê mẩn.
Đợi một câu chuyện kết thúc, hũ rượu kia cũng bất tri bất giác vơi cạn.
Rượu trái cây không làm người ta say, nhưng cũng không chịu nổi việc ta uống cả hũ.
Ta muốn đứng dậy ra ngoài hóng chút gió giang hồ, kết quả đứng không vững, thân hình lảo đảo.
Thẩm Chiêm nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy ta, lúc này mới thong thả dặn dò: “Tửu lượng của cô nương không tốt, không nên uống nhiều.”
Hơi rượu từng đợt xộc tới khiến lá gan của ta lớn hơn, ta cãi lại: “Vậy sao ngài không nói sớm?”
Cứ im lặng nhìn ta uống cạn một hũ?
Thẩm Chiêm kiềm chế đỡ lấy vai ta, hơi thở rơi bên tai: “Bởi vì nô tài vốn chẳng phải chính nhân quân tử gì.”
Tai ta bị hắn phả khí vào có chút ngứa, không nhịn được rụt lại về phía sau.
Nhớ ra mình phải ra ngoài hóng gió, ta giãy dụa đòi hắn buông tay.
Thẩm Chiêm cảm nhận được sự cự tuyệt của ta, đầu ngón tay khẽ siết chặt.
Ta nhịn không được bảo: “Buông tay ra chút…”
Nói xong, Thẩm Chiêm liền nhanh chóng buông ta ra.
Trên mặt hắn vẫn mang nụ cười giả tạo đó, nhưng bàn tay buông thõng bên hông lại lặng lẽ nắm chặt, tự giễu cợt nửa đùa nửa thật: “Loại hoạn quan như nô tài, đúng là không thể chạm vào cô nương.”
Lúc hắn nói câu đó, ta đã bước một bước ra ngoài phảng.
Nghe thấy lời tự hạ thấp mình của hắn, ta lại không kìm được quay đầu, muốn phản bác điều gì đó.
Nhưng bây giờ ta thực sự say quá rồi, lần này đứng không vững, ngã thẳng vào người hắn.
Thẩm Chiêm đang chìm trong cảm xúc của chính mình, phản ứng chậm mất hai giây, chỉ kịp ôm ngang eo ta.
Thân thuyền lắc lư dữ dội, bọn ta cùng ngã nhào lên sàn gỗ.
Đầu ta đập vào vai hắn, lại càng choáng váng hơn, đành lóng ngóng chống tay lên người hắn định đứng dậy.
Thế nhưng thử mấy lần vẫn không lên nổi.
Trong lúc hoảng loạn, không biết tay ta chạm vào đâu, hô hấp của Thẩm Chiêm đột nhiên rối loạn một nhịp.
Bàn tay ta cũng lập tức cứng đờ.
Cảm nhận xúc cảm khác lạ truyền đến từ lòng bàn tay, hơi men trong ta sợ tới mức bay sạch sành sanh.
Dù sao cũng là người đã sống qua hai kiếp, ta cũng chẳng phải thiếu nữ khuê các ngây thơ. Rất nhanh ta đã nhận ra đó là cái gì.
Đối diện với ánh mắt sậm lại của Thẩm Chiêm, não ta chập mạch, trực tiếp đem sự nghi hoặc dưới đáy lòng hỏi thẳng ra: “Ngài không phải bảo… ngài là hoạn quan sao?”
10
Mấy ngày sau đó, Thẩm Chiêm không còn liên lạc gì với ta nữa.
Bí mật mà kiếp trước chưa từng phát hiện, nay âm sai dương thác lại bị ta bắt được.
Việc này khiến ta không ngừng suy nghĩ: Hắn vì sao không phải thái giám thật, lại có thể giấu diếm ở Đông Xưởng ngần ấy năm?
Nhưng những chuyện này hẳn là mật tâm của Đông Xưởng, không phải thứ ta có thể tra hỏi.
Chưa đợi ta nghĩ ra manh mối, trong cung đã truyền ra một tin động trời: Thái tử chọc giận Lão Hoàng đế, sắp bị lưu đày đến Lũng Nam. Chuyện này hoàn toàn ăn khớp với quỹ đạo kiếp trước.
Kiếp trước, Tạ Diên Ngọc lôi kéo thế lực trong triều, thậm chí dần dần rút rỗng quyền lực của Lão Hoàng đế.
Bị Thẩm Chiêm tóm được thóp, đem đâm thọc trước mặt Lão Hoàng đế, nghiêm trọng chạm tới giới hạn của ông ta.
Lão Hoàng đế nổi trận lôi đình, mặc kệ triều thần can ngăn, trực tiếp lưu đày Thái tử.
Điểm khác biệt duy nhất so với kiếp trước là: Tạ Diên Ngọc vẫn chưa chính thức lập Thái tử phi.
Thái tử vừa thất thế, một bộ phận người lập tức vạch rõ ranh giới với hắn.
Mặc dù Thi gia đã định thân với Tạ Diên Ngọc, nhưng rốt cuộc vẫn chưa thành hôn, mọi thứ vẫn còn đường cứu vãn.
Thi gia càng không nỡ để thiên kim bảo bối của mình gả đi chịu khổ.
Tạ Diên Ngọc cũng liệu được điểm này. Trong lúc sứt đầu mẻ trán, hắn còn bớt chút thời gian đến Thượng thư phủ một chuyến. Có lẽ là không muốn Thi Niệm chịu đàm tiếu, có lẽ là không nỡ để nàng ta theo chịu khổ, tóm lại là đến để từ hôn.
Thi Niệm khóc lóc kéo tay áo hắn, thút thít nửa ngày, lưu luyến không rời: “Diên Ngọc ca ca, muội đợi huynh trở về.”
Tạ Diên Ngọc cũng rũ mắt nhìn nàng ta, một màn chia ly đẫm nước mắt. Ta đứng cạnh như người ngoài cuộc, trong lòng chỉ có sự may mắn.
Bởi vì ta kiếp trước quá ngu ngốc, nghĩa vô phản cố theo hắn tới chốn lưu đày, lại năm lần bảy lượt suýt chôn vùi mạng sống ở Lũng Nam.
Hắn Đông sơn tái khởi rồi, thứ ta đợi được lại chỉ là tin hắn đón người con gái hắn yêu về cung.
Thi Niệm lải nhải dặn dò một đống lớn, Tạ Diên Ngọc có phần lơ đãng nghe, ánh mắt đảo qua, chạm phải tầm mắt ta ở góc phòng.
Cuối cùng khi chuẩn bị rời đi, dường như hắn đang nói với Thi Niệm, nhưng ánh mắt lại nhìn sâu vào ta: “Đợi ta trở về.”
Thi Niệm không hay biết gì, lau nước mắt đáp: “Vâng.”
Ta nhận ra thâm ý dưới đáy mắt hắn, cười lạnh trong lòng.
Bất luận hắn đang tính toán điều gì, đời này, ta cũng quyết không để hắn quay lại kinh thành.