Trọng Sinh Về Ngày Đích Tỷ Đẩy Ta Cho Người Trong Lòng - Chương 7
13
Nhưng chưa kịp nói thêm câu nào, người của Thẩm Chiêm đã lao tới chỗ ta.
Tạ Diên Ngọc có phần tiếc nuối, rốt cuộc vẫn buông ta ra, giống như kiếp trước xoa xoa đầu ta dặn dò: “Đợi ở đây, ta xử lý xong sẽ đến đón nàng.”
Nói rồi, hắn dùng khinh công nhanh chóng rời đi.
Ta biết rõ đạo lý “cầm tặc tiên cầm vương” (muốn bắt giặc phải bắt vua trước), nhìn thấy hắn đi xa dần, lập tức hô lớn với Thẩm Chiêm vừa chạy tới: “Thẩm Chiêm!”
“Nô tài đây.”
“Tạ Diên Ngọc đi hướng kia rồi, mau dẫn người đi bắt hắn!”
“Tuân lệnh.”
Tạ Diên Ngọc dám thâm nhập vào trận địa của Thẩm Chiêm, bản thân đã là vô cùng nguy hiểm.
Nhưng rất nhanh, đã có người tới tiếp ứng Tạ Diên Ngọc.
Ta đứng trên cao, từ xa nhìn hai phe lại lao vào chém giết.
Ta giơ tay, đoạt lấy cung tên của tên thị vệ bên cạnh.
Thị vệ không mong đợi ta thực sự bắn trúng kẻ địch, chỉ tưởng ta muốn bắn chơi.
Nhưng hắn không biết rằng, từ khi trở thành Thái tử phi ở kiếp trước, cuộc sống của ta liền nguy cơ tứ phía.
Sau lần ám toán đầu tiên, ta đã bắt đầu tìm người học kiếm thuật, cưỡi ngựa, giương cung. Trong đó môn ta giỏi nhất chính là bắn cung.
Sống lại dù có chút ngượng tay, nhưng trong hai năm Tạ Diên Ngọc bị lưu đày, ta lại đến chỗ Thẩm Chiêm để tập luyện lại những thứ này.
Đối mặt với chiến cuộc bên dưới, ta giương cung, nhắm bắn.
Trong thoáng chốc, dường như trở lại ngày Tạ Diên Ngọc dẫn người công thành kiếp trước.
Thẩm Chiêm từ đằng xa giương cung nhắm vào hắn. Còn ta khi đó bất chấp tất cả lao lên chắn trước mặt hắn.
Nay thời thế đổi thay, người cầm cung lại biến thành chính ta.
Cục diện dưới núi hỗn loạn, ta thả tay, một mũi tên xuyên thấu vai trái của hắn.
Thêm một mũi tên nữa, xuyên thủng vai phải.
Tạ Diên Ngọc triệt để mất đi khả năng hành động, chật vật quỳ rạp trên mặt đất. Hắn ngẩng đầu, nương theo hướng mũi tên bay, nhìn thẳng về phía ta.
Ta rũ mắt thưởng thức chốc lát, nhếch môi cười, phân phó thị vệ bên cạnh: “Bảo Thẩm Chiêm, thu lưới được rồi.”
14
Đêm đó, Thẩm Chiêm thanh trừng các phe phái, lấy danh nghĩa Lão Hoàng đế hạ chiếu thư, phò tá ấu tử (Hoàng tử nhỏ) lên ngôi.
Vì Tân đế tuổi còn quá nhỏ, Thẩm Chiêm bèn thay mặt xử lý chính sự, trở thành Nhiếp chính vương đúng nghĩa.
Tạ Diên Ngọc cuối cùng cũng không thể trở về kinh thành, lại bị lưu đày đến vùng hoang vu xa xôi hơn.
Lần này Thẩm Chiêm tăng cường nhân thủ canh gác, Tạ Diên Ngọc sẽ không bao giờ còn cơ hội gây dựng thế lực nữa.
Còn ta mang theo Thanh Thúy, triệt để rời khỏi Thượng thư phủ.
À, cũng không thể gọi là Thượng thư phủ nữa. Phụ thân hờ của ta bị cách chức, nay Thi gia coi như gia đạo sa sút thật rồi. Từ đây, bọn họ sống hay chết cũng không còn liên quan gì đến ta nữa.
Trong hai năm này, việc làm ăn của ta ngày càng lớn mạnh.
Lúc Thẩm Chiêm bảo ta có công, hỏi ta muốn thưởng gì, ta đã xin được hợp tác mua bán với quan phủ.
Bất kể là muối hay tơ lụa vải vóc, ta đều giành được quyền buôn bán. Cửa tiệm cũng mở ngày càng nhiều. Chẳng bao lâu sau, tất cả mọi người đều biết, lão bản của thương hành lớn nhất kinh thành là một nữ tử, sau lưng lại còn có quan phủ chống lưng.
Tân đế mới lên ngôi, có rất nhiều chỗ cần Thẩm Chiêm chỉ dạy.
Nhưng sự kiên nhẫn của hắn vốn ít, Ấu đế luôn bị hắn làm cho bật khóc.
Mà vị Nhiếp chính vương này hễ thấy phiền là lại chạy tót ra khỏi cung.
Ấu đế lau nước mắt, cầm tấu chương cũng chạy theo ra ngoài.
Cuối cùng đi loanh quanh tìm được hắn thì lại thấy vị Nhiếp chính vương luôn cao cao tại thượng này, lại đang quỳ trước mặt một cô gái với thái độ có thể gọi là thành kính, mang hài cho nàng, miệng còn dỗ dành: “Đều là lỗi của nô tài.”
Ấu đế kinh ngạc, đi giật lùi ra cửa nhìn lại tấm biển, sau đó khiếp sợ trợn tròn mắt. Đường đường là Nhiếp chính vương, lại đang làm “cún” cho nữ lão bản của thương hành lớn nhất kinh thành! Lại còn tự xưng “nô tài” trước mặt nàng!
Ấu đế nhịn không được tự kiểm điểm, có phải mình còn chưa đủ cố gắng. Dù sao quốc khố thực sự đã bị Tiền Hoàng đế tiêu sạch rồi.
Nay ngài vừa lên ngôi, một loạt tân chính vừa mới thi hành, quốc khố vẫn chưa khá khẩm lên.
Đã sớm nghe đồn vị lão bản của thương hành này nắm giữ huyết mạch kinh doanh, gia tài còn dày hơn cả quốc khố… Nhưng Nhiếp chính vương cũng đâu cần vì mấy đồng bạc này mà hạ mình đi làm chó cho nàng!
Ấu đế áy náy vô cùng, quyết định sau này sẽ không lười biếng nữa. Ngài nhất định phải cần kiệm, để quốc khố dồi dào trở lại!
Ấu đế nói là làm, nỗ lực khắc khổ đọc sách, học hỏi cách trị quốc lý chính.
Hai năm trôi qua, quốc gia cuối cùng cũng dần dần giàu mạnh.
Ấu đế còn chưa kịp vui mừng thì phát hiện… Nhiếp chính vương từ quan rồi! Toàn tâm toàn ý đi làm “chó” cho Thi Nhược Ương.
Mặc dù bây giờ Ấu đế đã có thể độc lập xử lý phần lớn triều chính, nhưng Thẩm Chiêm bỗng nhiên không quản ngài nữa, ngài quả thực có chút không quen. Thế là lập tức xuất cung đi tìm Thẩm Chiêm.
Nhưng lại vừa vặn bắt gặp vị Nhiếp chính vương xưa nay luôn nghiêm khắc với ngài, lúc này đang làm bộ đáng thương hỏi Nhược Ương cô nương: “Ương Ương, Hoàng thượng bãi chức của ta rồi. Kẻ hèn này nay không chốn dung thân, nàng có thể thu lưu ta không?”
Ấu đế vừa vội vã chạy đến định giữ người: “???”