Trọng Sinh Về Ngày Đích Tỷ Đẩy Ta Cho Người Trong Lòng - Chương 4
7
Sau đêm dạ yến đó, Tạ Diên Ngọc hiếm hoi không nhắc gì đến chuyện bàn thân sự cho ta nữa, cứ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Và câu nói ngày hôm đó của Thẩm Chiêm dường như cũng chỉ là lời nói đùa.
Những ngày sau đó, ta vẫn trải qua cuộc sống bình yên không gợn sóng.
Nửa tháng sau, đến ngày hoàng gia đi săn.
Thi Niệm xưa nay luôn được sủng ái, liền kéo tay áo phụ thân làm nũng đòi đi cùng.
Phụ thân đồng ý với nàng ta, rồi quay đầu nhìn ta, bảo: “Kỳ đi săn lần này, Nhược Ương cũng đi cùng đi.”
Ta sững người vài giây rồi gật đầu đồng ý.
Đến trường săn, một số người tiến vào rừng đi săn, số còn lại ở bãi đất trống bên ngoài chuẩn bị yến tiệc.
Ta không có việc gì làm, tùy tiện tìm một góc ngồi.
Chập tối, đám người đi săn lục tục trở về, yến tiệc bắt đầu.
Ta vừa định đứng dậy nhập tiệc thì nghe thấy đám đông cách đó không xa phát ra một tiếng kinh hô.
Thanh Thúy hốt hoảng chạy tới, nói nhanh: “Tiểu thư, có mãnh hổ bất ngờ lao vào yến tiệc, chúng ta mau lánh đi…”
Còn chưa nói dứt lời, ta đã thấy con hổ mất lý trí điên cuồng lao về hướng này.
Thanh Thúy quay lưng lại nên chưa nhận ra.
Tim ta thót lên, dùng sức kéo nàng ta sang một bên.
Thế nhưng con dã thú như đã ghim lấy Thanh Thúy, rất nhanh lại lao tới.
Nhận ra điều bất thường, ta nhanh chóng kiểm tra trang phục của nàng ta, phát hiện bên hông Thanh Thúy có đeo một túi hương lạ.
“Túi hương ở đâu ra?”
“Là Minh Hương đưa cho nô tỳ, bảo là hương muỗi trong cung cấp phát…”
Minh Hương, tỳ nữ bồi giá của Thi Niệm.
Ta cau mày, giật phắt túi hương ném ra xa. Nhưng con hổ mất khống chế lại chồm tới.
Một tay ta bảo vệ Thanh Thúy, tay kia vớ lấy hòn đá nhọn bên cạnh, liều mình chấp nhận bị cắn một miếng cũng phải đâm hòn đá vào mắt nó.
Thế nhưng cơn đau dự liệu đã không ập đến.
Ngước mắt lên, ta thấy Tạ Diên Ngọc đã chắn một thanh kiếm trước người.
Rất nhanh, hắn và con hổ lao vào quần thảo.
Đến khi chế ngự được nó, bả vai của Tạ Diên Ngọc cũng đã bị răng nanh của dã thú cắn thủng, ngất lịm đi.
8
Thái y đi theo băng bó cho hắn xong, giải thích sơ qua tình hình: “Vết thương khá sâu, cần tĩnh dưỡng vài ngày, nhưng may là không tổn thương đến chỗ yếu hại.”
Ta miễn cưỡng thở phào, nghĩ nghĩ một lúc, vẫn quyết định vào xem hắn.
Thị vệ của Tạ Diên Ngọc cũng hiếm hoi không cản ta, trực tiếp để ta vào.
Trong lều, hắn đang phát sốt, trên trán đắp một chiếc khăn ẩm.
Ta nhớ tới lời dặn của Thái y bèn đi giặt lại khăn, đắp lên trán hắn một lần nữa.
Vừa định rút tay về, đã bị hắn nắm chặt lấy cổ tay. Tạ Diên Ngọc sốt đến mơ hồ, trong cơn mê sảng kêu đau.
Ta đứng bên giường, rũ mắt nhìn hắn hồi lâu.
Nhớ lại kiếp trước khi đi đày, nương tựa vào nhau suốt ba năm.
Hắn cũng luôn nắm lấy tay ta như thế này, như cầu xin thương xót mà gọi đau với ta.
Còn ta sẽ đau lòng ôm hắn vào lòng, nhẹ nhàng dỗ dành.
Lần này, ta im lặng rất lâu. Hắn nắm tay ta càng chặt hơn, lẩm bẩm: “Ta bắt được hai con nhạn lớn, tặng nàng được không?”
Ta sững sờ. Hắn đây là lại nhận nhầm ta thành Thi Niệm?
Nhưng ngay sau đó ta chú ý tới hàng mi đang run rẩy của hắn.
Ta quá hiểu Tạ Diên Ngọc, lập tức phản ứng lại.
Hắn bây giờ thần trí vô cùng tỉnh táo, chỉ là đang thăm dò tâm ý của ta thôi.
Ta rút tay ra, tuyệt tình vạch trần: “Điện hạ, nếu đã tỉnh táo thì xin mở mắt ra đi.”
Tạ Diên Ngọc khựng lại, rốt cuộc cũng mở mắt.
Ta khách sáo mà xa cách: “Đa tạ Điện hạ hôm nay đã cứu mạng. Cho dù có muốn nhận nhạn, thần nữ cũng chỉ nhận nhạn của Thẩm Chiêm đại nhân thôi. Dù sao ban đầu cũng là Điện hạ thay thần nữ se sợi chỉ hồng này.”
Tạ Diên Ngọc xưa nay luôn được tung hô cao cao tại thượng, chưa từng thấy quý nữ nhà nào từ chối hắn không lưu tình như vậy, thậm chí tránh hắn như rắn rết.
Hắn cũng tức giận, sa sầm mặt mũi, có phần thẹn quá hóa giận: “Đừng nghĩ nhiều, vừa rồi cô chỉ là nhận nhầm ngươi thành Thi Niệm thôi.”
Ta giả bộ chợt hiểu gật gật đầu: “Ra là vậy, là thần nữ hiểu lầm.”
Tạ Diên Ngọc thấy thế, sắc mặt càng thêm khó coi.
Hắn nhớ tới câu “chỉ nhận nhạn của Thẩm Chiêm” ban nãy của ta, cười gằn: “Nếu ngươi đã muốn gả cho một hoạn quan đến thế, vậy cô sẽ thành toàn cho ngươi.”