Trọng Sinh Về Ngày Đích Tỷ Đẩy Ta Cho Người Trong Lòng - Chương 3
5
Ta vừa dứt lời, đám đông càng thêm tĩnh lặng như tờ. Thi Niệm nhận ra sắc mặt của Tạ Diên Ngọc, trong lòng chợt hoảng loạn. Nàng ta vội gọi: “Diên Ngọc ca ca!”
Nhưng chưa đợi nàng ta nói thêm gì, ngoài phủ bỗng vang lên một tràng tiếng bước chân dồn dập. Mọi người theo bản năng nhìn ra, cứ như nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến.
Một nhóm thị vệ mặc phi ngư phục, đội hình huấn luyện bài bản tiến vào. Người đi đầu khoác mãng bào đỏ chót, mày mắt như họa, sắc mặt trắng bệch. Kẻ đó chậm rãi hướng về phía thượng tọa hành lễ, nói: “Có đào phạm trốn tới nơi này, tạp gia đặc biệt đến lục soát, hy vọng không làm hỏng nhã hứng của các vị.”
Công chúa rõ ràng không vui: “Bổn cung chỉ tổ chức một buổi dạ yến bình thường, sao có thể chứa chấp đào phạm?”
Thẩm Chiêm không đáp lời nàng, chỉ quay đầu ra lệnh: “Lục soát.”
Đám thị vệ phía sau lập tức tản ra tìm kiếm.
Thấy dạ yến bị phá hỏng thành một đống hỗn độn, Công chúa nhịn không nổi quát: “Thẩm Chiêm, ngươi điên rồi sao?”
Nàng cầu cứu Tạ Diên Ngọc: “Hoàng huynh…”
Chưa nói hết câu, Thẩm Chiêm đã lấy ra một tấm kim bài: “Chuyện của Đông Xưởng, Hoàng thượng đặc hứa. Huống hồ, tạp gia cũng chỉ là làm việc theo công lý.”
Lý lẽ không bới móc được một chút khuyết điểm nào, Tạ Diên Ngọc trầm giọng bảo: “Để hắn soát.”
Một nén nhang sau, cuối cùng cũng soát xong. Đào phạm vẫn không tìm thấy, nhưng Thẩm Chiêm chẳng vội rời đi, ngược lại từng bước tiến về phía đám đông. Những kẻ vừa nãy còn xì xào cười nhạo, lúc này từng người đều im như hến.
Tạ Diên Ngọc bước lên một bước, đối diện trực tiếp với hắn: “Thẩm Chiêm, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”
Thẩm Chiêm ngước mắt, tầm nhìn lướt qua đám đông đang sợ hãi, cuối cùng rơi trên người ta. Đôi môi nhạt màu của hắn chậm rãi cong lên, cười nói: “Đương nhiên là đến xem… mối lương duyên mà Điện hạ tìm cho tạp gia rồi.”
6
Thực ra ở kiếp trước, ta chỉ gặp Thẩm Chiêm đúng ba lần. Nhưng lần nào cũng ấn tượng sâu sắc.
Lần thứ nhất.
Khi đó ta đã trở thành Thái tử phi của Tạ Diên Ngọc.
Hắn gặp mai phục, ta đỡ cho hắn một mũi tên.
Trong lúc hỗn loạn, ta lạc mất hắn, loạng choạng trốn vào một ngôi miếu hoang.
Thẩm Chiêm đến đúng lúc đó.
Hắn khi ấy rất được Lão Hoàng đế tin tưởng, thao túng triều chính, độc lãm đại quyền – là cái gai trong mắt Tạ Diên Ngọc.
Nhớ đến những tin đồn về sự xảo trá hiểm độc của hắn, ta cũng có chút sợ hãi và cảnh giác.
Hắn đứng ở đằng xa lẳng lặng nhìn ta một lúc, rồi quay đầu dặn dò thuộc hạ đi bảo vệ Thái tử.
Sau đó hắn cất bước đi về phía ta, trên tay còn cầm một lọ thuốc mỡ.
Toàn thân ta bẩn thỉu, lại còn đang ở riêng với hắn trong miếu hoang, thế nên khi mùi hương lạnh lẽo trên người hắn ùa tới, ta bất giác co rúm lùi lại một chút.
Chỉ hành động ấy thôi đã khiến động tác của Thẩm Chiêm sững lại. Sau đó, hắn bật cười lạnh: “Nương nương yên tâm, nô tài không chạm vào người đâu.”
Nói xong, hắn tùy ý ném lọ thuốc mỡ vào tay ta.
Ta cứ thế giằng co với hắn một lúc thì Tạ Diên Ngọc cuối cùng cũng tìm đến, lo lắng gọi: “Ương Ương!”
Nghe tiếng gọi, nỗi sợ trong lòng không kìm nén được nữa, ta khóc òa bổ nhào vào lòng hắn.
Thẩm Chiêm đứng ngay bên cạnh, mặt không cảm xúc nhìn hai người bọn ta ôm nhau.
Đến khi bình tĩnh lại, ta mới hậu tri hậu giác nhận ra ôm ấp trước mặt người ngoài là thất lễ, bèn đẩy Tạ Diên Ngọc ra. Ngoảnh đầu lại, đã thấy Thẩm Chiêm rời đi từ lúc nào.
Lần thứ hai.
Là lúc ta cùng Tạ Diên Ngọc đi đày ba năm.
Ba năm đó hắn từng chút một thu phục nhân tâm, phát triển thế lực.
Cho đến khi Lão Hoàng đế đột phát tâm tật, thoi thóp thở, Tạ Diên Ngọc lập tức quyết định dấy binh về kinh.
Trên đường trở về, đã thấy Thẩm Chiêm lấy danh nghĩa hộ giá, dẫn theo Hoàng Long vệ đóng quân ở cổng thành.
Trong trận hỗn chiến, hắn đứng trên tường thành, giương cung nhắm thẳng vào Tạ Diên Ngọc từ xa.
Ta chẳng màng nguy hiểm lao tới chắn trước người Tạ Diên Ngọc.
Thẩm Chiêm ngẩn người, mũi tên đó rốt cuộc bắn lệch đi.
Tạ Diên Ngọc tấn công vào thành thành công.
Lần cuối cùng.
Chính là ngày Tạ Diên Ngọc đăng cơ, đón Thi Niệm vào cung.
Nghe tin đó, ta đi bộ thẫn thờ trên cung đạo.
Thẩm Chiêm đã lâu không gặp bỗng xuất hiện, kéo ta vào bóng tối, tránh đám thị vệ tuần tra.
Khắp người hắn đầy vết thương, y phục vốn luôn chỉn chu giờ cũng rối bời.
Dường như sợ làm ta hoảng, giọng điệu của hắn hiếm khi dịu dàng đến thế.
Hắn cứng đờ nắm lấy cổ tay ta, đứng lặng rất lâu trong làn mưa bụi gió lay. Cuối cùng, cất giọng gian nan mà cố chấp: “Nương nương, người có muốn đi theo nô tài không?”