Trọng Sinh Về Ngày Đích Tỷ Đẩy Ta Cho Người Trong Lòng - Chương 2
3
Vài ngày tiếp theo, ta tiếp tục ở rịt trong phòng, thỉnh thoảng ra bếp sắc thuốc.
Đại phu kê cho ta thang thuốc bảy ngày, uống đúng giờ là mẩn đỏ sẽ lặn đi, khôi phục như cũ.
Đến ngày thứ năm, Thanh Thúy bận việc khác, bên cạnh ta cũng không còn nha hoàn nào, bèn tự thân ra bếp sắc thuốc.
Dù sao bếp cũng không có ai, ta dứt khoát tháo khăn che mặt, cứ thế để nguyên khuôn mặt đầy mẩn đỏ mà ngồi trông lò.
Đang lúc mơ màng buồn ngủ, mơ hồ nghe thấy bên ngoài có tiếng người nói: “Điện hạ, đi nhầm đường rồi, bên kia là nhà bếp của hạ nhân…”
Ta quay lưng ra cửa, không quá bận tâm. Nhưng tiếng bước chân ngày một gần, một giọng nói quen thuộc đã lâu vang lên: “Niệm Niệm? Sao nàng lại ở đây?”
Ta bừng tỉnh, mất hai giây phản ứng mới nhận ra.
Người đó dường như nhìn bóng lưng mà nhận nhầm ta thành Thi Niệm.
Chẳng đợi ta kịp vớ lấy khăn che mặt, mùi hương gỗ trầm tĩnh đã quẩn quanh người ta.
Giây tiếp theo, một bàn tay với những khớp xương rõ ràng thân mật nắm lấy tay ta, mang theo ý cười: “Đang sắc thuốc bổ ta tặng nàng sao? Sao không để nha hoàn làm?”
Kiếp trước, động tác nắm tay này của hai người bọn ta đã lặp lại vô số lần. Nhưng lần này, ta không dám ngẩng đầu, lập tức rút mạnh tay ra.
Tên thị vệ bên cạnh lúng túng nhắc nhở: “Điện hạ, đây là Nhị tiểu thư Thi gia…”
Tạ Diên Ngọc cũng nhanh chóng nhận ra điều bất thường. Bàn tay trong lòng bàn tay hắn gầy gò hơn hẳn. Nhìn kỹ bóng lưng cũng gầy yếu, mỏng manh hơn Thi Niệm.
Trong lúc hắn còn đang ngẩn người, ta đã nhanh tay đeo lại khăn che mặt, từ đầu tới cuối vẫn cúi gằm không nhìn hắn, chỉ cung kính hành lễ: “Điện hạ.”
Tạ Diên Ngọc rũ mắt, chỉ có thể nhìn thấy vầng trán lộ ra của ta có những nốt mẩn đỏ và vết thâm đáng sợ.
Hắn chỉ liếc qua một cái, rồi lạnh nhạt thu hồi tầm nhìn.
Khi Thi Niệm nghe tiếng chạy tới, Tạ Diên Ngọc đang cầm khăn lau tay. Nàng ta khó hiểu hỏi: “Diên Ngọc ca ca, sao huynh lại ở nhà bếp?”
Tạ Diên Ngọc vừa bước ra ngoài, vừa tùy ý giải thích: “Đi nhầm đường.”
Thị vệ cũng không nhắc lại chuyện vừa rồi.
Thi Niệm “ồ” một tiếng, chú ý tới động tác lau tay của hắn, lại hỏi: “Tay huynh sao thế?”
Động tác của Tạ Diên Ngọc khựng lại rất khẽ, giọng điệu mang theo sự chán ghét nhàn nhạt: “Không có gì, vô tình chạm phải thứ không sạch sẽ thôi.”
4
Vài ngày sau đó, mẩn đỏ trên mặt ta cuối cùng cũng lặn hết.
Thanh Thúy kiểm tra kỹ mặt ta, thở phào: “May mà không để lại sẹo. Tiểu thư, sau này người đừng làm thế nữa, nô tỳ suýt bị người dọa chết rồi.”
Nay đã thoát được số phận kiếp trước, ta cũng hiếm hoi mỉm cười đáp: “Được, sau này không ngốc thế nữa.”
Ngay chiều hôm đó, ta nhận được tin Công chúa định tổ chức dạ yến vào ngày mai, mời các quý nữ cùng thưởng trà làm thơ.
Bình thường, cơ hội này vĩnh viễn không đến lượt ta, cũng chẳng mấy ai biết ta là ai.
Nhưng Thi Niệm dạo này tâm trạng đang rất tốt, lại để lại cho ta một tấm thiệp mời: “Tối mai nhớ đến dự yến.”
Dạo này cứ ở lì trong phòng quả thực hơi ngột ngạt, nghĩ ngợi một lát, ta đồng ý.
Đến ngày yến tiệc, Thanh Thúy bận rộn chọn váy áo, trang sức cho ta, cứ lải nhải: “Tiểu thư, người xinh đẹp thế này, phải ra ngoài gặp gỡ mọi người chứ.”
Thế nhưng khi tới nơi tổ chức dạ yến, bọn ta mới phát hiện trong những khóm hoa ven đường có nở vài bụi mẫu đơn. Thanh Thúy nhăn mặt khó xử, cuối cùng đành để ta đeo khăn che mặt để tránh tiếp xúc với phấn hoa, an ủi ta: “Không sao đâu tiểu thư, qua đoạn này rồi tháo khăn ra cũng được.”
Nhưng khi bước vào nơi đông người, ta phát hiện xung quanh vẫn có mẫu đơn. Ta đành tiếp tục đeo khăn, ngồi vào một góc.
Trong yến tiệc rất nhiều người chưa từng gặp ta, ánh mắt vô tình hay cố ý đều đánh giá ta.
Ngồi một lúc thấy hơi bí bách, ta bèn rời đi, tìm đến hòn non bộ phía sau.
Ở đó không có hoa, cuối cùng ta cũng có thể tháo khăn ra hít thở chút không khí.
Nhưng chưa thoải mái được bao lâu, đã có tiểu tư đến truyền lời: “Thi Niệm tiểu thư mời người đến đình hóng mát gặp nàng ấy.”
Ta ôn tồn đáp lời. Tên tiểu tư theo phản xạ ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua khuôn mặt đã tháo khăn che của ta, hô hấp bỗng chốc đình trệ.
Ta không chú ý đến sắc thái của hắn, chỉ mải nghĩ xem cái đình đó ở đâu.
Sau khi chắc chắn quanh đình không có mẫu đơn, ta mới yên tâm, cất khăn đi thẳng tới đó.
Khi đến gần, Thi Niệm đã bước ra thân thiết khoác tay ta: “Muội muội mau tới đây, Diên Ngọc ca ca đồng ý giúp muội nói một môn thân sự rồi này.”
Nói rồi, nàng ta kéo ta đi vào trong đình.
Ta sững lại một thoáng, không ngờ Tạ Diên Ngọc cũng đến. Nhưng sự đã rồi, ta đành cắn răng, cúi đầu bước vào.
Bên đó đang tụ tập rất đông người, có Công chúa, có quý nữ các nhà.
Thi Niệm hướng về người ngồi vị trí chủ tọa mà gọi: “Diên Ngọc ca ca, muội dẫn người đến rồi!”
Dưới màn đêm mờ ảo, ta cúi đầu hành lễ.
Tạ Diên Ngọc lại thực sự giúp ta nghĩ ra một đối tượng kết hôn, cuối cùng hỏi ta: “Ngươi thấy Đông Xưởng Tổng đốc thế nào?”
Lời vừa dứt, đám đông chìm vào tĩnh lặng, ngay sau đó phát ra những tiếng cười nhạo nho nhỏ.
Tổng đốc Đông Xưởng – thủ đoạn tàn độc, con người thâm hiểm, truyền thuyết kể rằng có thể làm trẻ con nín khóc đêm. Hơn nữa gạt bỏ những thứ đó, ai lại bằng lòng gả cho một kẻ hoạn quan chứ?
Tất cả mọi người đều coi đó là một câu nói đùa, không ai coi là thật.
Nghe đến danh xưng này, ta hiếm khi ngẩn người.
Công chúa nhíu mày: “Hoàng huynh, huynh lại bắt nạt tiểu cô nương người ta rồi.”
Tạ Diên Ngọc chẳng bận tâm, đợi một lát không thấy ta trả lời, giữa đôi mày lóe lên sự mất kiên nhẫn, thúc giục: “Ngẩng đầu lên, trả lời ta.”
Dưới ánh trăng bàng bạc, ta đứng trên thềm đá xanh, cuối cùng cũng ngẩng đầu.
Khuôn mặt không có khăn che chắn cứ thế phơi bày trước ánh mắt mọi người. Tiếng cười nhạo xung quanh dần tắt lịm, thay vào đó là những tiếng hít sâu.
Tạ Diên Ngọc ngồi trên cao, mất kiên nhẫn đưa mắt nhìn khuôn mặt ta. Ngay lập tức, tay bưng chén rượu của hắn khựng lại. Thật lâu không nói gì.
Ta nghĩ đến thái độ của hắn với ta đời này dường như chỉ có sự chán ghét, điều đó ngược lại khiến ta an tâm. Thế là ta nương theo lời hắn, nghiêm túc suy nghĩ một chút. Trong đầu hiện lên vị Đông Xưởng Tổng đốc kiếp trước dù gặp không nhiều, nhưng dung mạo đẹp như nữ tử.
Ta nở một nụ cười, chân thành gật đầu: “Vậy thì đa tạ Điện hạ, đã mưu cầu lương duyên này cho thần nữ.”