Trọng Sinh Về Ngày Đích Tỷ Đẩy Ta Cho Người Trong Lòng - Chương 1
1
Còn chưa kịp định thần, ngoài cửa đã vang lên giọng của đích tỷ Thi Niệm: “Muội muội, hôm nay ta thấy trong người không khỏe. Lát nữa họa sư đến, muội ra tiếp nhé.”
Nhìn khung cảnh quen thuộc trước mắt, nghe những lời nói quen thuộc, ta rốt cuộc cũng chắc chắn rằng mình đã quay về ngày Thái tử tuyển phi – khởi đầu của mọi sai lầm.
Kiếp trước, nghe đích tỷ nói vậy, ta đã vui mừng hớn hở nhận lời.
Suy cho cùng, danh tiếng tốt của Thái tử đã lan xa khắp kinh thành, là đối tượng ngưỡng mộ của vô số quý nữ.
Ta cũng không ngoại lệ.
Nhưng lúc đó ta quá vui mừng nên không nhận ra sự dỗi hờn và bực tức trong giọng điệu của Thi Niệm, càng không ngờ tới việc Thái tử Tạ Diên Ngọc vốn đã thầm thương trộm nhớ nàng ta từ lâu.
Sự kiện vẽ tranh tuyển phi này chẳng qua chỉ là vì Tạ Diên Ngọc và Thi Niệm cãi nhau, hắn muốn dùng chuyện này để chọc tức nàng ta mà thôi.
Còn ta lại ngốc nghếch tưởng là thật.
Đời này, ta im lặng hồi lâu, cuối cùng chỉ ậm ừ cho qua chuyện.
Đợi nàng ta đi khỏi, ta lập tức quay sang dặn dò nha hoàn Thanh Thúy bên cạnh: “Đi tìm cho ta một cành mẫu đơn.”
Thanh Thúy khó hiểu: “Tiểu thư, người cứ gặp phấn hoa mẫu đơn là bị nổi mẩn đỏ mà?”
Ta chỉ đáp: “Đi mau.”
Thanh Thúy hết cách, đành ra ngoài bẻ một cành mẫu đơn mang vào.
Cầm lấy hoa, ta áp thẳng mặt vào gần, để mũi chạm vào hương thơm nồng đậm của nó.
Chưa đầy vài giây, trên mặt và người ta đã nổi lên vô số nốt mẩn đỏ lớn nhỏ, đặc biệt rõ rệt ở má và trán.
Thanh Thúy hoảng hốt kêu lên: “Tiểu thư!”
Đúng lúc này, bên ngoài có người truyền lời, bảo rằng họa sư Thái tử phái tới đã đến, mời ta ra ngoài vẽ tranh.
Ta không kịp giải thích, bình tĩnh nói với Thanh Thúy: “Ra nói với họ, ta bị nổi mẩn, không tiện gặp người.”
Thanh Thúy sắp khóc đến nơi: “Tiểu thư cần gì phải làm vậy, giờ Thái tử tuyển phi là cơ hội tốt biết bao. Người xinh đẹp như vậy, bình thường không ra khỏi khuê phòng thì thôi, sao giờ đến vẽ một bức họa cũng không chịu…”
Ta lắc đầu, hoàn toàn không hối hận về quyết định này.
Thanh Thúy đành ra ngoài trình bày rõ sự tình.
Lần này, không chỉ Thi Niệm cố tình xưng bệnh không ra, mà ta cũng bị mẩn đỏ không thể gặp ai.
So với vẻ háo hức tích cực của các quý nữ khác, Thượng thư phủ lại chẳng có nổi một người ra mặt để vẽ tranh.
Họa sư đứng trong phủ, có vẻ khó xử.
Phụ thân nghe xong, gân xanh trên trán giật giật, tức giận quát: “Bảo cả hai đứa nó ra đây, trốn trong phòng thì còn ra thể thống gì!”
Cuối cùng, Thi Niệm cũng phải hậm hực bước ra.
Khi quay đầu nhìn thấy bộ dạng của ta, nàng ta bật cười thành tiếng: “Muội muội, mặt muội đỏ lựng thế kia, họa sư vẽ cho muội kiểu gì đây? Hay là muội đưa chút bạc cho ngài ấy, nhờ ngài ấy vẽ muội đẹp lên một chút?”
Họa sư nghe xong, dường như đã thấy mãi thành quen.
Dù sao thì mấy ngày nay đi vẽ, đã có không ít quý nữ lén nhét bạc cho hắn.
Thế là hắn đứng yên tại chỗ nhìn về phía ta, dường như đang đợi ta lấy bạc ra đưa giống như những người khác.
Ta mỉm cười, cố nhịn cơn ngứa trên má, bình tĩnh đáp: “Không cần đâu, ngài cứ vẽ đúng như thật là được.”
2
Họa sư nghe vậy thì sửng sốt.
Mấy ngày nay được các quý nữ bợ đỡ, hắn đã sinh ra vài phần kiêu ngạo.
Lúc này thấy ta không biết điều, hắn nhịn không được hừ lạnh một tiếng, ánh mắt quét qua mảng mẩn đỏ trên mặt ta, khinh khỉnh nói: “Cô nương cứ yên tâm, tại hạ nhất định sẽ khắc họa nghiêm ngặt bộ dạng này của cô nương để dâng lên Thái tử.”
Một nén nhang sau.
Đích tỷ nhìn thành phẩm mà họa sư vẽ ra, lại bật cười thành tiếng.
Mắt nhỏ đi một vòng, miệng rộng ra một vòng, lại thêm những mảng mẩn đỏ, nhìn thế nào cũng thấy nực cười.
Thi Niệm lại trêu chọc: “Muội muội, thật sự không định đưa bạc cho ngài ấy sao? Muội không phải rất muốn cầu một mối nhân duyên tốt à?”
Họa sư thu dọn đồ nghề, hừ lạnh: “Bây giờ muốn hối hận? Muộn rồi.”
Ta im lặng không nói gì, trong lòng rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm!
Kiếp trước, ta cũng không đưa bạc cho họa sư, cũng không đắc tội với hắn, nên hắn chỉ bổn phận vẽ đúng dung mạo của ta.
Nhưng khi Tạ Diên Ngọc nhìn thấy bức họa đó, hắn đã ngẩn người trọn vẹn hai giây.
Sau đó nhíu mày hỏi họa sư: “Nàng ta nhét cho ngươi bao nhiêu bạc?”
Họa sư quỳ rạp xuống: “Tiểu nhân oan uổng! Nàng ấy không đưa một đồng nào, tiểu nhân vẽ đúng sự thật ạ!”
Tạ Diên Ngọc im lặng hồi lâu, cuối cùng nói một câu không rõ ý vị: “Thi gia hóa ra vẫn còn một vị Nhị tiểu thư như vậy sao, vậy chọn nàng ấy đi.”
Còn đời này, bức họa của đích tỷ được dâng lên.
Ta lại đắc tội với họa sư, bị vẽ xấu hơn cả hiện tại.
Tạ Diên Ngọc dù thế nào cũng sẽ không chú ý đến ta nữa.
Vài ngày sau.
Thái tử quả nhiên như kiếp trước, sai người đến phủ cầu thân.
Chỉ có điều, đối tượng được cầu thân lần này là Thi Niệm.
Hai người rất nhanh đã làm hòa như thuở ban đầu.
Nhưng tất cả những chuyện này đã không còn liên quan gì đến ta nữa.
Đến tối, đích tỷ từ bên ngoài trở về, trên mặt mang theo nét ửng hồng hạnh phúc.
Lúc đó ta đang ra bếp lấy thuốc trị mẩn, thì bị nàng ta gọi giật lại.
Nàng ta ra vẻ nói chuyện nhà: “Muội muội, không lâu nữa tỷ sẽ xuất giá rồi.”
Ta cụp mắt, nói lời chúc mừng.
Nói xong, nàng ta lấy từ tay nha hoàn bên cạnh một vật.
Nhờ ánh đèn mờ ảo, ta nhận ra đó là bức chân dung họa sư đã vẽ ta dạo trước. Giờ phút này, nó đang nằm gọn trong tay Thi Niệm.
Nàng ta cười, như thể chỉ đơn thuần chia sẻ một chuyện vui: “Hôm nay tỷ nghe nói, lúc Thái tử điện hạ lật đến bức họa này của muội, đã ném thẳng vào người họa sư, bảo hắn tự giữ lấy mà chiêm ngưỡng. Tỷ nhìn lại, thấy đây chẳng phải là tranh của muội sao, nên mang về cho muội này.”
Nàng ta cười ngây thơ mà ác ý: “Dù sao để một họa sư giữ hình của muội, nói ra ngoài cũng không hay.”
Ta bình thản lắng nghe, đã sớm quen với thái độ này của nàng ta.
Từ khi nương qua đời, một đứa con thứ như ta sống trong phủ càng thêm khó khăn.
Ta im lặng nhận lấy bức họa, không muốn nói thêm điều gì.
Thi Niệm thấy vô vị, xoắn lọn tóc nơi vạt áo, lại ra vẻ ban phát: “Đợi tỷ xuất giá, nhờ Điện hạ giới thiệu cho muội một mối hôn sự nhé, thấy sao?”
Ta chỉ coi như nàng ta lại nói đùa, tùy ý đáp: “Nếu vậy, đa tạ tỷ tỷ.”