Chầm Chậm - Chương 5
9.
Lần thứ hai ta gặp lại Thẩm Dực là vào năm ta lên mười.
Năm ấy ta mới kết giao với Lăng Nguyệt quận chúa – một tiểu nha đầu nghịch ngợm bất trị, suốt ngày lôi kéo ta chạy nhảy khắp nơi.
Ngày hôm đó, hai gia đình cùng lên Hộ Quốc tự dâng hương, nàng ấy liền thừa cơ dắt ta lẻn ra ngoài chơi đùa, nào ngờ lại vô tình lạc mất nhau.
Trong cái rủi có cái may, ta đi lạc vào một điện thờ nhỏ thờ phụng Tiên hoàng hậu.
Lúc đầu ta không hề hay biết, bởi lẽ nơi điện thờ vốn nên được canh phòng nghiêm ngặt ấy lại chẳng có một bóng người.
Ta tò mò bước tới, bấy giờ mới thấy trong điện có một người đang quỳ.
Người đó ta nhận ra ngay: Tam hoàng tử Thẩm Dực.
Hắn quỳ trước bài vị của Tiên hoàng hậu, lầm rầm kể về tình cảnh gần đây của mình.
Nào là Hoàng hậu lại hãm hại hắn ra sao, hắn đã “gậy ông đập lưng ông” trả đũa thế nào, chỉ là từ đó hắn lại mang thêm cái danh ngỗ nghịch bất hiếu.
Nào là bên cạnh hắn bị ai đó cài cắm vài kẻ tai mắt, hắn cũng đã thẳng tay đuổi đi hết, nhưng vì thế mà lại gánh thêm tội danh tàn bạo vô đức.
Ta ngồi ngoài cửa, nghe hắn nói rất nhiều, rất nhiều chuyện.
Cho đến cuối cùng, hắn đột nhiên bật khóc.
“Mẫu hậu, Người đã lâu lắm rồi không về thăm nhi thần…”
Tiếng khóc của thiếu niên ban đầu là kìm nén, sau đó vỡ òa thành những tiếng nấc đầy đau đớn, khiến người nghe không khỏi xót xa.
Sau này ta còn gặp lại hắn thêm nhiều lần nữa.
Lần nào ta cũng muốn nói với hắn điều gì đó hoặc là muốn cảm ơn viên đá hắn ném năm xưa hoặc là muốn an ủi hắn rằng một mình trưởng thành chốn hoàng cung thật chẳng dễ dàng gì.
Nhưng tất cả đều vì phản ứng quá chậm mà ta lỡ mất biết bao cơ hội.
Phụ thân thường nói: “Nhất bộ mạn, bộ bộ mạn, mãn bàn giai thâu”
Chậm một bước là chậm cả đời, hỏng cả bàn cờ.
Nhưng ta không tin.
…
Khi ta mở mắt ra lần nữa, Thẩm Dực đang xách cổ áo của một vị thái y, trầm giọng đe dọa: “Ngươi còn dám thốt ra nửa lời ‘vô phương cứu chữa’, bổn vương nhất định sẽ lấy đầu ngươi!”
Dáng vẻ của hắn lúc nói những lời này quả thực rất đáng sợ, chẳng trách lời đồn đại trong dân gian lại mô tả hắn như một vị La Sát đáng gờm.
“Thẩm Dực…”
Ta khẽ gọi tên hắn.
Sống lưng Thẩm Dực bỗng chốc cứng đờ, hắn lập tức buông vị thái y kia ra rồi sải bước thật nhanh về phía ta.
Vị thái y bị ném xuống đất như được đại xá, cũng vội vàng quỳ lết vài bước đến bên giường, chẳng kịp màng đến lễ nghi mà đưa tay bắt mạch cho ta.
“Sống rồi! Sống rồi! Vương phi sống lại rồi!”
Thái y mừng rỡ quá đỗi, vừa bái ta lại vừa bái Thẩm Dực: “Vi nần sẽ đi bốc thuốc ngay. Vương phi chỉ cần qua được đêm nay, lại dùng thêm vài thang thuốc của vi thần bồi bổ ít ngày nữa là sẽ bình an vô sự!”
Nói xong, chẳng đợi Thẩm Dực phát lạc, ông ta đã tự mình đứng dậy chạy biến ra ngoài.
Ngọc Hiên cũng nhanh chóng theo sau.
Thúy Hỷ quỳ bên giường ta, đôi mắt đã khóc đến sưng húp, thấy ta nhìn mình, nàng liền vội nói: “Nô tì đi sắc thuốc cho Vương phi ngay đây ạ.”
Chỉ trong nháy mắt, người trong phòng đã tản đi sạch sẽ, chỉ còn lại ta và Thẩm Dực.
Hắn ngồi xuống bên giường, nhẹ nhàng vén lọn tóc mai đẫm mồ hôi trên trán ta.
Chẳng biết có phải là ảo giác của ta không, nhưng ta thấy ngón tay hắn đang run rẩy.
Hắn khẽ nói: “Giang Thư, nàng thực sự rất giỏi.”
“Đã nhiều năm rồi bổn vương chưa từng nếm trải cảm giác sợ hãi đến nhường này.”
Ta không hỏi hắn sợ hãi điều gì, chỉ lẳng lặng nắm lấy tay hắn, mỉm cười một cái, rồi lại chìm vào giấc ngủ sâu.
Lần này ta ngủ say và yên bình hơn nhiều.
Khi tỉnh lại lần nữa đã là trưa ngày hôm sau, Thúy Hỷ thấy ta tỉnh dậy liền bưng một bát cháo ấm đến.
“Vương gia dặn khi người tỉnh dậy hãy húp chút cháo lót dạ trước rồi mới uống thuốc.”
Mắt Thúy Hỷ vẫn còn đỏ hoe, tay bưng bát cháo cứ run bần bật.
Xem ra lần này ta đã khiến tiểu nha đầu này sợ mất mật rồi.
Ta ngoan ngoãn húp hết nửa bát cháo mới cất tiếng hỏi: “Vương gia đâu rồi?”
Thúy Hỷ đáp: “Vương gia đã canh giữ người suốt cả đêm, vừa rồi Ngọc Hiên đến báo tin gì đó, ngài ấy mới vừa rời đi thôi ạ.”
Ta gật đầu.
Nghĩ thầm chắc là chuyện về đám thích khách vẫn chưa xử lý xong.
Nhưng tại sao ở hành cung lại có thích khách, lại còn chọn đúng thời điểm này?
“Còn phải nghĩ sao? Chắc chắn là thủ đoạn của Hoàng hậu và Thái tử rồi!”
Lăng Nguyệt ngồi bên giường ta, ghé sát vào tai ta thì thầm: “Ngươi không thấy bộ dạng của Yến Vương lúc thái y nói ngươi không sống nổi đâu, đến ta còn bị ngài ấy dọa cho khiếp đảm. Nếu thực sự tìm thấy tên thích khách bắn lén kia, e là ngài ấy sẽ khiến hắn sống không bằng ch*t.”
Nói xong, nàng ấy lại nâng mặt ta lên, đầy vẻ tự trách và xót xa: “Đều tại ta, lúc đó nếu ta kéo ngươi chạy đi thì đã tốt rồi.”
Mấy ngày nay không biết nàng đã tự trách mình bao nhiêu lần.
Ta mỉm cười an ủi nàng: “Trách ngươi làm gì chứ? Ta vốn có cái tật này, chuyện gì cũng không phản ứng kịp, sớm muộn gì cũng phải trải qua một phen này thôi.”
Dỗ dành hồi lâu, nàng ấy mới chịu yên lòng.
Nàng ở lại trò chuyện với ta thêm một lúc, đợi đến khi Thẩm Dực trở về mới chịu rời đi.
10.
Ngày thứ hai sau khi ta tỉnh lại, Hoàng đế và Hoàng hậu đích thân tới thăm.
Hoàng hậu ngồi bên giường ta, gương mặt tràn đầy vẻ xót xa: “Đứa nhỏ tội nghiệp, con đã phải chịu khổ rồi. Đều tại Dực nhi không thể bảo vệ tốt cho con, mẫu hậu thay mặt nó xin lỗi con vậy.”
Nhìn dáng vẻ tình chân ý thiết ấy, bà ta thực sự rất giống một vị trưởng bối hết mực thương yêu hậu duệ.
Hoàng thượng cũng thở dài một tiếng: “A Thư, phụ thân con đang trên đường tới đây rồi. Lần này là lỗi của Thẩm Dực, đến lúc đó trẫm nhất định sẽ bắt nó phải cho phụ thân con một lời ăn nói thỏa đáng.”
Ta tựa mình vào thành giường, nghe họ nói rất nhiều, nhưng càng nghe lại càng cảm thấy trong lòng chua chát khôn nguôi.
“Bệ hạ.”
Ta chẳng thèm liếc nhìn Hoàng hậu lấy một cái, mà nhìn thẳng vào Hoàng thượng: “Người có biết Yến Vương cũng bị thương rồi không?”
Có lẽ do ngữ khí của ta không mấy phần kính cẩn, nên Hoàng thượng thoáng ngẩn người.
“Những thích khách đó không phải đến để gi*t con, mục tiêu của chúng là Yến Vương. Chúng ra tay ngay vào lúc mọi người đều không có mặt ở hành cung, ngay cả thị vệ cũng bị điều đi hết…”
Người rốt cuộc là thật sự hồ đồ hay là đang giả vờ hồ đồ đây?
Hoàng hậu thở dài, chen ngang: “Dực nhi quản lý chốn hình ngục, thủ đoạn lại có phần tàn nhẫn, việc kết oán thù cũng là chuyện thường tình, chỉ là không ngờ lần này lại liên lụy đến con.”
Bà ta quả là có một cái lưỡi khéo léo, nhẹ nhàng dời hết mọi lỗi lầm lên đầu Thẩm Dực.
Bao nhiêu năm nay, có bà ta ở giữa khuấy đảo, chẳng trách danh tiếng của Thẩm Dực lại bị bôi nhọ đến mức thê thảm như thế.
Bấy giờ ta mới quay sang nhìn bà ta.
Bà ta vẫn mỉm cười hiền từ và nhu hòa, đúng mực là bậc mẫu nghi thiên hạ.
“Nếu lần này Trấn Quốc Công có đề cập đến chuyện hòa ly, bổn cung và Bệ hạ nhất định sẽ làm chủ cho con.”
Hòa ly? Tại sao lại phải hòa ly?
“A Thư, con hãy nghe lời cha, hòa ly với hắn đi.”
Phụ thân ta vừa tới đã khổ sở khuyên nhủ: “Hắn thực sự không phải là nơi nương tựa tốt. Bệ hạ đã nói rồi, sau này sẽ không can thiệp vào chuyện hôn sự của con nữa, đợi vài ngày nữa cha và nương sẽ chọn cho con một lang quân vẹn toàn về mọi mặt.”
Ta không thể tin nổi mà nhìn ông, không hiểu tại sao mọi chuyện lại đi đến nước này.
“Phụ thân, lần này không phải lỗi của Thẩm Dực.”
Ta lên tiếng biện hộ cho hắn.
“Ta biết, nhưng mọi chuyện đều do hắn mà ra.”
Ông ngồi xuống bên cạnh ta, lúc này ta mới phát hiện tóc mai hai bên của ông đã trắng xóa hết cả.
“Ta và nương chỉ có mình con là nữ nhi, nếu con có mệnh hệ gì, chúng ta làm sao sống nổi đây?”
Đôi mắt ông rưng rưng lệ: “Ngày đó chúng ta đã không đồng ý môn hôn sự này, là con nhất quyết đòi gả. Ban đầu thấy hai con chung sống cũng coi như hòa thuận, ta mới tạm yên lòng. Nhưng giờ đây, con suýt chút nữa đã mất mạng rồi, A Thư!”
Ta nuốt ngược nỗi cay đắng vào trong, mũi cay cay, vành mắt bỗng chốc đỏ hoe.
Khi ngước mắt lên, ta thoáng thấy một bóng người mặc thanh y đứng ở cửa.
Thẩm Dực không biết đã đứng đó từ bao giờ.
Hắn đã nghe thấy những gì rồi?
Ta rủ mắt, suy nghĩ hồi lâu.
Nghĩ đến bóng lưng gầy gò cô độc của Thẩm Dực quỳ trước bài vị Tiên hoàng hậu, nghĩ đến bàn tay khẽ cuộn lại của hắn khi nghe nương ta dặn dò, nghĩ đến việc hắn dù miệng nói lời tàn nhẫn nhưng vẫn sai người gửi cao dược tới, nghĩ đến viên đá năm xưa hắn ném xuống hồ nước…
Nếu ngay cả ta cũng không cần chàng, thì phía sau chàng thực sự chẳng còn một ai nữa.
“Phụ thân, con không hòa ly.”
Khi ngẩng đầu lên lần nữa, ánh mắt ta đã trở nên vô cùng kiên định: “Thẩm Dực có thể bảo vệ con.”
Và ta cũng có thể bảo vệ Thẩm Dực.
Có lẽ vì biết một khi ta đã quyết định thì không gì lay chuyển nổi, hoặc cũng có lẽ vì chưa từng thấy ta có dáng vẻ cứng cỏi như thế này bao giờ, phụ thân nhìn ta hồi lâu, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng thật dài.
Ta nắm lấy tay ông, lại làm nũng như ngày thường: “Phụ thân, người hãy tin con có được không? Thẩm Dực thực sự rất tốt, sau này chàng nhất định sẽ đảm bảo không để con bị thương thêm lần nào nữa.”
Đúng lúc này, Thẩm Dực mới bước từ bên ngoài vào.
Hắn sải bước đến trước giường, rồi quỳ sụp xuống trước mặt phụ thân ta.
Hành động này khiến phụ thân ta kinh hãi đến mức bật dậy, lập tức lao tới đỡ hắn: “Yến Vương định làm gì vậy? Lão thần không dám nhận lễ này!”
“Thẩm Dực ta tại đây lập thệ, đời này tuyệt đối không phụ A Thư. Dẫu có phải hy sinh tính mạng của chính mình, cũng quyết không để ai chạm đến nàng ấy dù chỉ một sợi tóc.”
Giọng hắn trầm xuống, từng chữ từng chữ nói ra vô cùng đanh thép và kiên định.