Chầm Chậm - Chương 6
11.
Phụ thân quả nhiên không nhắc lại chuyện hòa ly thêm một lần nào nữa.
Trước lúc rời đi, ông chỉ ân cần dặn ta hãy chú tâm tịnh dưỡng, khi nào về đến kinh thành thì việc đầu tiên là phải về nhà thăm ông và mẫu thân.
Ta đều ngoan ngoãn vâng lời.
Sau đó, ông còn cùng Thẩm Dực đàm đạo hồi lâu, nhưng ta chẳng rõ họ đã nói những gì.
“Ông ấy dặn ta phải đối đãi với nàng thật tốt.”
Thẩm Dực mỉm cười, nhẹ nhàng vén lọn tóc mai trên trán ta.
Đôi mày mắt thanh tú của hắn lúc này tràn đầy vẻ nhu tình, tựa như nắng xuân làm tan đi lớp tuyết đầu mùa.
Khi lớp sát khí và sự lạnh lẽo tan biến, trông hắn còn ôn nhu hơn cả vị Duệ Vương danh tiếng lẫy lừng kia.
Nếu Tiên hoàng hậu nhìn thấy dáng vẻ này của hắn, chắc hẳn người sẽ vô cùng an lòng.
“Nàng muốn đến Hộ Quốc tự sao?”
Thẩm Dực có chút kinh ngạc.
Ta gật đầu: “Tai qua nạn khỏi lần này, chắc chắn là nhờ Mẫu hậu linh thiêng phù hộ. Nay ta đã bình phục, lẽ tự nhiên phải đến tạ ơn Người.”
Ánh mắt Thẩm Dực nhìn ta bấy giờ lại thêm vài phần cảm kích.
Có lẽ bởi vì xưa nay, người quỳ trước bài vị của Tiên hoàng hậu chỉ có độc một mình hắn.
Giờ đây, ta đã có thể cùng hắn vai kề vai mà quỳ lạy tôn nghiêm.
Trên con đường thiên lý trở về kinh sư, chúng ta lại một lần nữa gặp phải một đợt phục kích của đám sát thủ.
Thế nhưng lần này, hắn đúng như lời thề xưa, dùng chính tấm thân mình làm tấm khiên vững chãi, liều ch*t hộ vệ ta bình an.
“Hướng này không đúng, chúng ta phải mau trở về Vương phủ chứ!”
Đôi tay ta run rẩy bịt lấy vết thương đang rỉ máu trên cánh tay hắn.
Nhìn cảnh phố xá quen thuộc lướt qua, trong lòng ta chỉ có nỗi kinh hoàng tột độ.
Nghĩ lại ngày ấy khi ta bị trúng tiễn, có lẽ Thẩm Dực cũng đã hoảng loạn như ta lúc này.
Nhưng phu xe chẳng hề nghe lời ta, cỗ xe vẫn lao vút về phía trước, cho đến khi dừng hẳn trước cổng Trấn Quốc Công phủ.
Đến khi ta kịp phản ứng lại thì đã bị người ta dìu xuống xe.
“Thẩm Dực, chàng định làm gì?”
Ta bị hai bà vú giữ chặt lấy, đứng bên ngoài xe ngựa, khóc không thành tiếng mà ngước lên nhìn hắn: “Chàng… chàng không cần ta nữa sao?”
Thẩm Dực một tay ôm vết thương, đôi môi vì mất máu quá nhiều mà trở nên trắng bệch.
Thấy ta như vậy, hắn khẽ cau mày, giọng nói trầm thấp nhưng kiên định: “A Thư, đợi ta tới đón nàng.”
Nói đoạn, hắn buông rèm che, lệnh cho phu xe quay đầu rời đi.
Thế là, ta bị để lại Trấn Quốc Công phủ.
Ta vẫn sống trong gian viện cũ khi chưa xuất giá, Lăng Nguyệt cách ba năm ngày lại đến thăm ta.
Mọi thứ dường như đã quay trở lại thuở ta chưa gả cho Thẩm Dực.
Ta đại khái đoán được Thẩm Dực muốn làm gì, nhưng lại chẳng rõ hắn sẽ làm thế nào.
Lăng Nguyệt nói, kinh thành hiện giờ tĩnh lặng như một mặt hồ ch*t, ngay cả những lời đàm tiếu xấu xa về Thẩm Dực trước đây cũng chẳng còn nghe thấy nữa.
Ta bị giữ chặt trong phủ, chẳng thể đi đâu.
Điều duy nhất ta biết được là phụ thân ngày càng bận rộn hơn.
Ta cứ thế nhìn cây ngô đồng nơi viện nhỏ thay màu, từ sắc xanh mướt mát sang sắc vàng úa sầu bi, cuối cùng trút lá rụng đầy mặt đất.
Vậy mà Thẩm Dực vẫn chưa tới đón ta.
Ngày lập đông năm ấy, tin tức truyền đến: Thái tử bị phế vị. Cả triều đình và kinh thành lập tức chao đảo như một đầm nước đục bị ai đó khuấy tung lên.
Ta biết, trong những kẻ “khuấy nước” ấy, chắc chắn có Thẩm Dực và phụ thân ta.
Thấm thoát lại hai tháng trôi qua.
Tuyết trắng bao phủ kinh thành lớp này đến lớp khác, Trấn Quốc Công phủ cũng bắt đầu bận rộn sắm sửa tết nhất.
Chẳng ai ngờ tới, vào cái thời điểm năm hết tết đến ấy, lại có kẻ làm phản.
“Ai phản cơ?”
Cây kim trên tay ta đâm xuyên qua lớp lụa mỏng, suýt chút nữa thì đâm vào ngón tay.
Lăng Nguyệt nhổ vỏ hạt dưa, hờ hững đáp: “Duệ Vương.”
Vị Duệ Vương quanh năm du sơn ngoạn thủy bỗng dưng phất cờ tạo phản.
Tin tức này chẳng khác nào một tảng đá nghìn cân ném xuống mặt hồ đang dậy sóng.
Đến khi mọi người kịp định thần lại thì quân của Duệ Vương đã đánh tới tận cổng hoàng thành.
Nhưng cuộc loạn lạc ấy chỉ diễn ra vẻn vẹn trong ba ngày đã bị bình định.
Ngay sau đó là tin Hoàng đế vì quá phẫn nộ mà lâm bệnh nặng.
Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, kinh thành và hoàng cung đã xảy ra những biến đổi long trời lở đất.
Vị Duệ Vương vốn nổi danh hiền đức nay trở thành nghịch tặc, còn Yến Vương mang tiếng ác danh lại trở thành anh hùng cần vương cứu giá.
Thái tử bị phế, Tần Vương thì ở nơi biên ải xa xôi, Hoàng đế bệnh trọng… Giờ đây, toàn bộ triều đình đều nằm trong tầm kiểm soát của Yến Vương.
“Ta vốn đã biết chàng không phải vật trong hồ.”
Nghe xong những tin tức ấy, ta đặt bút vẽ nét cuối cùng lên trang giấy.
Đúng lúc này, một ngọn gió bất chợt thổi qua cửa sổ, làm tung bay bức họa trên án thư. “Thúy Hỷ, mau đóng cửa sổ lại.”
Ta đứng dậy định nhặt bức họa dưới đất, nhưng tay chưa kịp chạm tới đã thấy một bàn tay thon dài với những khớp xương rõ rệt đã nhanh hơn một bước nhặt nó lên.
Đến khi nhận ra đối phương là ai, gương mặt ta trong nháy mắt đỏ bừng như gấc chín.
Thẩm Dực cầm bức họa kia, chăm chú ngắm nhìn hồi lâu, rồi mới khẽ nở nụ cười dịu dàng: “A Thư, ta cũng rất nhớ nàng.”
12.
Thẩm Dực thủy chung vẫn chưa đón ta trở về Yến Vương phủ.
Chỉ là hắn không còn bận rộn như trước, cứ ba năm ngày lại tới thăm ta.
Ngay cả đêm Trừ Tịch, hắn cũng ở lại Trấn Quốc Công phủ để cùng gia đình ta đón năm mới.
Mẫu thân gắp một miếng thịt vào bát hắn, giọng đầy xót xa: “Con không ăn uống tử tế sao? Mấy tháng nay trông gầy sọp đi thế này.”
Hắn hơi ngẩn người, rồi mỉm cười đón lấy miếng thịt.
Khi miếng ăn còn chưa kịp nuốt xuống, hắn đã nói giọng lơ lớ: “Ngon lắm ạ.”
Trong thoáng chốc, ta dường như nhìn thấy lại bóng dáng của thiếu niên năm nào hiện diện trên gương mặt hắn.
“Mẫu thân, người thật thiên vị!”
Ta vỗ vỗ vào mặt mình, làm nũng: “Người không thấy con cũng gầy đi sao?”
Mẫu thân liếc ta một cái sắc lẹm: “Đó là do con tự chuốc lấy, ngày nào cũng ngủ đến tận trưa mới dậy, chẳng chịu ăn uống đúng bữa gì cả.”
Cả gian phòng nghe vậy đều bật cười rộn rã.
Thẩm Dực mắt tràn đầy ý cười, gắp cho ta một chiếc đùi gà, nhu mì nói: “Đều là lỗi của ta, khiến A Thư vì chịu nỗi khổ tương tư nên mới gầy đi như thế.”
Mọi người lại càng cười lớn hơn.
Chỉ có ta, sau khi phản ứng kịp lời hắn nói thì gương mặt đã đỏ ửng từ cổ lên đến tận vành tai.
Vì quá xấu hổ, cả ngày hôm đó ta nhất quyết không cho Thẩm Dực bước chân vào phòng mình.
Chẳng qua là ta lén vẽ vài bức chân dung của hắn thôi mà, vậy mà hắn lại đem ra trêu chọc ta không biết bao nhiêu lần.
Ta nhìn những bức họa trên án thư, tức giận định thu dọn tất cả lại.
Nhưng vừa mới cuộn được hai bức, tay ta bỗng khựng lại.
“Ơ?”
Thúy Hỷ thấy ta dừng lại liền tiến tới: “Bức họa này sao trông lại khác trước thế ạ?”
Bức họa này vốn vẽ cảnh Thẩm Dực đang tựa vào giường đọc sách.
Nhưng giờ đây, người trong tranh không còn đọc sách nữa.
Chỉ thấy người nọ rủ mắt, ánh mắt tràn đầy tình ý thâm trầm đặt lên một nữ tử chẳng biết đã gối đầu lên gối hắn từ bao giờ.
Chỉ bằng vài nét bút đơn giản, hắn đã thay đổi hoàn toàn ý cảnh của cả bức tranh.
“Còn có chữ nữa này tiểu thư.”
Thúy Hỷ chỉ vào góc trên bên phải. “Nhược tỷ tương tư, ngã tỷ quân thậm.” (Nếu ví nỗi tương tư, lòng ta còn đậm sâu hơn quân tử.)
Đó là thủ bút của Thẩm Dực.
Chẳng biết hắn đã vẽ và viết lên đó từ lúc nào.
Cơn giận của ta tan biến quá nửa, ta từ tốn đặt bức tranh về chỗ cũ, cầm bút viết thêm một dòng dưới hàng chữ ấy: “Tương tư bất khả tỷ, phán quân tảo nhật quy.” (Tương tư khôn so sánh, chỉ mong chàng sớm đón thiếp hồi loan.)
Viết xong, bao nhiêu bực dọc đều bay sạch, trong lòng chỉ thầm mong Thẩm Dực mau chóng đón ta trở về.
Cứ thế lại trôi qua thêm một tháng.
Từ trong cung truyền ra tin tức Hoàng đế băng hà.
Thẩm Dực danh chính ngôn thuận đăng cơ, kế vị hoàng vị.
Mọi bụi trần cuối cùng cũng lắng xuống.
Ta không trở về Yến Vương phủ nữa, mà được kiệu hoa tám người khiêng đón vào hoàng cung.
Thân phận thoắt cái đã thay đổi, ta trở thành Hoàng hậu của hắn.
Sau điển lễ sắc phong, hắn đưa ta tới kiến diện vị Thái hậu – người vốn là Hoàng hậu trước đây.
Nửa năm không gặp, bà ta trông già đi rất nhiều, đầu tóc bù xù, quần áo xộc xệch ngồi trong Từ Ninh cung, hệt như một bà lão điên dại.
Vừa thấy Thẩm Dực, bà ta liền lao tới định vồ lấy hắn.
Theo bản năng, Thẩm Dực che chở ta trong lòng, lùi lại vài bước.
“Nếu ngươi dám làm nàng ấy bị thương, trẫm không dám đảm bảo mạng sống cho hai đứa nhi tử của ngươi đâu.”
Khi nói lời này, hắn dường như trở lại làm vị Yến Vương của ngày trước, ngữ khí lạnh lùng đến mức có thể đóng băng cả Từ Ninh cung.
Thái hậu nhìn hắn bằng ánh mắt oán độc, nhưng bà ta không thể thốt ra được nửa lời, chỉ có thể phát ra những tiếng “a… a…” khản đặc.
“Ngươi hận trẫm làm gì? Kẻ hạ độc làm ngươi câm chính là Phụ hoàng kia mà.”
Hắn cười nhạt: “Năm xưa ngươi giúp ông ấy trừ khử mẫu hậu của trẫm, lẽ nào chưa từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay sao?”
“Năm đó ông ấy chọn ngươi vì ngươi không có căn cơ vững chắc. Nhưng những năm qua ngươi lại âm thầm nâng đỡ ngoại tộc, sớm đã trở thành cái gai trong mắt ông ấy rồi. Nếu không, ngươi nghĩ tại sao ông ấy lại gả A Thư cho trẫm? Chẳng qua ngươi và trẫm đều là quân cờ trong ván cờ của ông ấy mà thôi.”
Khi nói những lời này, bàn tay hắn đang ôm ta khẽ run lên.
Hẳn là hắn đang đau lòng lắm.
Nhưng trên gương mặt hắn lại phủ một lớp băng giá lạnh lẽo.
Ta xót xa nắm lấy tay hắn, lập tức được hắn siết chặt lại.
Vẻ lạnh lùng nơi đuôi mắt hắn dần dần tan biến, hắn cúi đầu nhìn ta một cái: “Trẫm muốn giữ cho A Thư một danh tiếng tốt đẹp, nên đành để ngươi chịu thiệt thòi mà sống thêm ít ngày vậy.”
13.
Thẩm Dực đưa bài vị của Tiên mẫu hậu về lại hoàng cung.
Bài vị của hoàng hậu các đời vốn được phụng thờ trang trọng tại Phụng Tiên điện, duy chỉ có mẫu hậu hắn là bị đày đọa nơi Hộ Quốc tự lạnh lẽo.
Hắn bảo: “Bởi lẽ họ sợ mẫu hậu sẽ hóa thành lệ quỷ, chỉ có Hộ Quốc tự mới trấn áp được Người.”
Thẩm Dực quỳ trước bài vị mẫu hậu, lúc nói lời ấy, giọng hắn nghẹn đắng như thể vừa nuốt phải vạn mũi kim bạc.
Ta nhìn hắn, nỗi đau xót nơi con tim bỗng chốc dâng lên còn nhanh hơn cả phản ứng của tâm trí, tựa như vạn mũi kim kia đang đâm thấu vào chính tâm can ta vậy.
Giá như ta có thể gặp chàng sớm hơn một chút, gả cho chàng sớm hơn một chút thì tốt biết bao…
“Mẫu hậu”
Ta quỳ bên cạnh hắn, thành tâm chắp tay trước bài vị: “Người hãy yên tâm giao Thẩm Dực cho con, con nhất định sẽ đối đãi với chàng thật tốt.”
Hắn nghiêng đầu nhìn ta, im lặng hồi lâu.
Ta cũng quay sang nhìn hắn, khẽ chớp mắt tinh nghịch: “Sao thế? Lời này chỉ mình chàng được nói, còn ta thì không sao?”
Đây chính là lời hắn đã nói với mẫu thân ta ngày đón ta vào cung.
Trong đôi mắt vốn dĩ thủy chung chỉ là một màu đen thẳm của hắn, giờ đây như có muôn vàn vì sao rơi rụng vào trong.
Chẳng đợi ta kịp nói thêm lời trêu chọc nào, hắn đã kéo mạnh ta vào lòng, ôm thật chặt.
Hắn không lập cung điện riêng cho ta mà để ta cùng hắn chung sống tại Thái Hòa điện.
Đêm ấy, khi đại sự đã thành, hắn lui hết cung nhân hầu hạ.
Ta ngoan ngoãn ngồi trên giường, nhìn hắn từng bước, từng bước tiến lại gần.
Trong lòng ta bỗng chốc như có hàng vạn con hươu nhỏ đang chạy loạn.
“A Thư…” Hắn ngồi xuống bên cạnh ta, tình tứ gọi tên ta.
Ta đưa một bàn tay ra chắn trước ngực hắn, ngăn lại động tác tiếp theo.
Hắn nhìn ta đầy vẻ nghi hoặc.
Ta lẳng lặng lấy ra chiếc khăn hỉ đã chuẩn bị sẵn từ sớm, tự phủ lên đầu mình: “Thẩm Dực, chàng còn chưa vén khăn hỉ cho ta đâu.”
Đôi uyên ương trên chiếc khăn này là do ta thức thâu đêm suốt sáng để thêu cho bằng được, nó đại diện cho tình nghĩa phu thê ân ái, lưỡng lự bất nghi.
Thẩm Dực khẽ cười một tiếng: “Là ta không đúng.”
Những ngón tay trắng ngần như bạch ngọc của hắn khẽ luồn vào, tựa như đang nâng niu một món bảo vật trân quý nhất thế gian, chậm rãi vén chiếc khăn hỉ lên.
Phía sau hắn, một ngọn nến hỉ đỏ rực đang cháy, khung cảnh chẳng khác là bao so với đêm đại hôn năm ấy.
Ánh nến hắt lên gương mặt hắn, đẹp tựa thiên tiên, thế gian vô song.
“A Thư…” Trong đôi mắt hắn giờ đây chỉ còn in hình bóng của ta.
Lần này, ta không đẩy hắn ra nữa, chỉ lặng yên đón nhận từng cử chỉ của hắn.
Những điều mụ mụ đã dạy, cuối cùng ta cũng đều dùng đến cả rồi.
Màn trướng lớp lớp buông xuống, nến hỉ rỏ từng giọt, từng giọt lệ hồng.
Chẳng biết qua bao lâu, ánh nến chập chờn mới chịu dừng lại.
Khi được hắn bế đi tắm gội xong xuôi và nằm lại trên giường, cơn đau như muốn xé rách cơ thể ta mới bắt đầu ập tới.
Thẩm Dực vừa nằm xuống cạnh ta, nghe tiếng ta sụt sùi liền cuống quýt hỏi: “Nàng sao thế?”
Ta nghiêng đầu, đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn.
Hắn bỗng chốc trở nên luống cuống, ngay cả vành tai cũng đỏ ửng lên: “Có phải… có phải ta thể hiện không tốt không?”
Hắn nói lời này với vẻ vô cùng ngượng ngùng.
Ta vừa khóc vừa buồn cười, bèn đem cái tật phản ứng luôn chậm hơn người khác một nhịp kể cho hắn nghe.
Hắn nghe xong mới thở phào nhẹ nhõm, ôm chặt ta vào lòng: “Là ta không tốt, lần sau ta nhất định sẽ nhẹ nhàng hơn.”
Một lúc sau, dường như sực nhớ ra điều gì, hắn khẽ đẩy ta ra một chút, cúi đầu nhìn ta hỏi: “Nếu như vậy, thực sự ngày hôm đó người nàng muốn gả là Duệ Vương sao?”
Ta cảm nhận được sự cứng nhắc và ngữ khí đầy cẩn trọng, lo âu trong lời nói của hắn.
“Người ta muốn gả, thủy chung vẫn luôn là chàng.”
Ta đưa hai tay vòng qua cổ hắn.
“Nhưng…”
“Ngày đó Hoàng thượng hỏi ta muốn gả cho ai, Người lần lượt hỏi từng vị vương gia, sau Duệ Vương chỉ còn lại mình chàng thôi.”
Ta tìm một vị trí thoải mái trong lồng ngực hắn, lười biếng đáp: “Ta hiểu rõ tật xấu của bản thân, vào cái khoảnh khắc định đoạt chuyện chung thân đại sự ấy, tự nhiên ta phải dùng nó để đạt được thứ mình khao khát nhất chứ.”
“Tại sao?”
Câu hỏi này, dường như hắn đã hỏi không biết bao nhiêu lần.
Tại sao lại nhất định phải là hắn?
Ta mỉm cười: “Bởi vì, ta biết rõ về chàng còn sớm hơn cả những lời đồn đại ngoài kia.”
Phụ thân đã sai rồi.
Ván cờ cuộc đời này, ta đã thắng.
(HOÀN)