VĂN ÁN
Ta từ thuở nhỏ, dù là nói năng hay hành sự đều có phần chậm chạp hơn người khác.
Cũng chính vì lẽ đó mà thường xuyên bị chúng bạn đem ra làm trò cười, khiến ta dần trở nên trầm mặc, kiệm lời.
Mọi chuyện cứ thế trôi qua, cho đến một ngày, trước mặt bá quan văn võ, Hoàng thượng đích thân hỏi ta muốn được gả cho ai.
Ngay khoảnh khắc Người nhắc đến Duệ Vương – vị vương gia vốn nổi danh ôn nhuận như ngọc, đôi mắt ta chợt sáng bừng lên đầy hy vọng.
Thế nhưng, khi ta còn chưa kịp gật đầu tâm đắc, Hoàng thượng đã lên tiếng trước: ‘Chẳng lẽ, ngươi lại thầm thương Yến Vương?’
Vừa dứt lời, vị Yến Vương đang ngồi phía dưới đài – kẻ vốn mang danh âm hiểm tàn độc trong thiên hạ – bỗng sững sờ đến mức thân hình lảo đảo, chén rượu quý trên tay rơi bộp xuống đất.