Chầm Chậm - Chương 4
7.
Trên đường tiến về hành cung, Lăng Nguyệt ngồi cùng xe ngựa với ta.
Nàng bĩu môi đầy vẻ bất mãn: “Chẳng phải chúng ta chưa từng đến hành cung bao giờ, việc gì ta phải nhận cái ân tình lớn lao này của hắn chứ?”
“Là ta nhận ân tình, là ta muốn ngươi đi cùng mà.”
Ta cười dỗ dành nàng.
“Ngươi cũng biết đấy, Chiêu Dương công chúa lúc nào cũng nhìn ta không thuận mắt, không có ngươi chống lưng, ta chắc chắn sẽ thê thảm lắm.”
Lăng Nguyệt liếc ta một cái: “Biết thế mà ngươi còn đi? Muốn tránh nóng thì bảo Vương gia nhà ngươi san bằng một ngọn núi mà xây sơn trang không được sao? Hay là sang sơn trang nhà ta? Nhà ta cũng có vườn tược tị thử vậy.”
“Chỗ đó sao sánh được với hành cung chứ.”
Ta chớp mắt, đưa tay bóp vai cho nàng: “Dù sao ta giờ cũng là hoàng thân quốc thích rồi, cũng nên đi hưởng chút vinh hoa chứ nhỉ.”
Nàng gạt tay ta ra, nheo mắt nhìn ta đầy vẻ dò xét.
Ta chỉ biết chớp mắt cười trừ.
Lăng Nguyệt xoa xoa cằm, quan sát ta một lượt từ trên xuống dưới: “Giang Thư, ta cứ cảm thấy hiện giờ ngươi đã thay đổi rồi.”
“Thay đổi chỗ nào?”
“Nói nhiều hơn trước rồi đấy.”
Thực ra, ta cũng chẳng nói nhiều hơn là bao.
Trước mặt Hoàng hậu và Chiêu Dương công chúa, ta vẫn thủy chung đứng một bên giả làm kẻ câm.
Đúng như ta dự đoán, Chiêu Dương công chúa nhìn ta không thuận mắt nên tìm đủ mọi cách để đối đầu.
Khi sắp xếp chỗ ở, nàng ta cố tình đẩy ta và Lăng Nguyệt vào một ngôi điện hẻo lánh, hoang vu.
Lăng Nguyệt vốn tính nóng nảy, lập tức tranh luận với nàng ta vài câu.
Kết quả là phần cơm canh ngày hôm ấy của chúng ta bị cắt xén mất một nửa.
Nhìn mấy đĩa thức ăn thanh đạm trên bàn, Lăng Nguyệt tức giận ném đôi đũa xuống: “Ả ta thực sự là khinh người quá đáng!”
Ta bưng bát cơm, ngước mắt nhìn nàng.
Hai ánh mắt giao nhau, cơn giận của nàng bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một nụ cười đầy ẩn ý nơi khóe môi.
Hành cung này được xây dựng trên một ngọn núi cao.
Tuy có người thường xuyên chăm sóc, quanh đây không có mãnh thú, nhưng gà rừng, thỏ hoang thì nhiều vô kể.
Lăng Nguyệt dẫn người vào rừng tìm kiếm nửa ngày trời, bắt được mấy con gà rừng béo tốt.
Thế là, thừa lúc không ai chú ý, chúng ta đem lũ gà đó thả sạch vào Hoa Phương điện của Chiêu Dương công chúa.
Chiêu Dương từ nhỏ đã có nỗi ám ảnh kinh hoàng vì từng bị gà trong Ngự thiện phòng đuổi mổ, thế nên nàng ta sợ nhất là các loại gia cầm.
Nhất thời, khắp Hoa Phương điện náo loạn, gà bay chó sủa, tiếng kêu thét thất thanh vang tận mây xanh.
Ta và Lăng Nguyệt trốn sau tảng núi bộ bộ ngoài điện, chứng kiến cảnh tượng ấy mà cười đến nghiêng ngả, không nhấc nổi người lên.
Cuối cùng, Chiêu Dương công chúa thất thần chạy ra khỏi điện, trên đầu còn vương lại mấy chiếc lông gà.
Nàng ta vừa giận vừa sợ, gào lên: “Mau! Mau gi*t sạch mấy con gà ch*t tiệt này cho bổn công chúa! Giết sạch chúng cho ta!”
Ta và Lăng Nguyệt nhìn nhau, cười đến chảy cả nước mắt.
Bao nhiêu uất ức mấy ngày qua đều theo tiếng cười mà tan biến quá nửa.
Đúng lúc này, từ phía sau vang lên một giọng nói thanh lãnh: “Vương phi thật là có hứng thú.”
Giọng nói ấy không rõ là vui hay giận, chỉ biết chắc chắn đó là giọng của Thẩm Dực.
Đến khi ta định thần lại, chẳng biết Lăng Nguyệt đã lén chạy mất từ lúc nào.
Ta quay người lại, quả nhiên nhìn thấy Thẩm Dực trong bộ huyền sắc thường phục đang đứng sừng sững.
Hắn khẽ nhướng mày, dường như đang đợi một lời giải thích từ ta.
Ta vân vê vạt áo, chẳng hiểu quỷ sai thần khiến thế nào lại thốt ra một câu: “Sao chàng lại tới đây?”
Dứt lời ta liền biết mình lại lỡ lời.
Đây là hành cung, hắn tất nhiên là có thể tới.
Chỉ là ta không ngờ lời hắn nói “bận rộn hai ngày rồi sẽ tới” hóa ra không phải là lời nói đãi bôi.
“Bổn vương không thể tới sao?”
Hắn hỏi ngược lại.
Ta nhìn thoáng qua Hoa Phương điện vẫn đang trong cảnh hỗn loạn, bèn nắm lấy tay hắn kéo đi thật nhanh khỏi nơi thị phi đó.
Hắn không hề gạt tay ta ra, cứ mặc cho ta kéo đi như thế cho tới khi về đến ngôi điện hẻo lánh của mình.
Chúng ta đứng trong điện, tay vẫn nắm chặt lấy tay.
Cuối cùng, Thẩm Dực rủ mắt nhìn xuống hai bàn tay đang đan vào nhau rồi khẽ nhướng mày một cái.
Ta lúc này mới sực tỉnh, vội vàng buông tay ra.
Trong điện yên tĩnh tới mức có thể nghe rõ tiếng hơi thở của đối phương.
Hồi lâu sau, ta mới lén ngước nhìn hắn, lí nhí hỏi: “Có phải chàng hối hận vì đã để ta tới đây rồi không?”
“Bổn vương rất hài lòng.”
Ta gật gật đầu, nhưng rồi ngay lập tức trợn tròn mắt nhìn hắn: “Hả?”
“Nàng là Vương phi của bổn vương, nàng ta ức hiếp nàng, nàng ta đáng tội ch*t. Ngày hôm nay dẫu nàng có gi*t ch*t nàng ta, bổn vương cũng sẽ bảo hộ nàng tới cùng.”
Ta đã nói rồi mà, Thẩm Dực thực sự là người rất tốt.
Chỉ là… có chút gi*t người không chớp mắt mà thôi.
8.
Lần đầu tiên ta tận mắt thấy Thẩm Dực gi*t người.
Thủ khởi đao lạc, máu nóng bắn ra từ cổ họng kẻ nọ thành từng tia đỏ rực, khiến cung nhân xung quanh kinh hãi thét chói tai, chạy tán loạn khắp nơi.
Lăng Nguyệt vội vàng kéo ta nấp sau một tảng đá lớn cách đó không xa.
Một toán thích khách bịt mặt vây chặt lấy Thẩm Dực, dường như kẻ nào cũng muốn đoạt lấy tính mạng của hắn.
Ta trốn sau tảng đá, nhìn bộ trường bào thanh sắc hắn vừa mới thay giờ đã loang lổ vết máu, bàn tay siết chặt trường kiếm nổi đầy gân xanh, lòng bỗng chốc dâng lên nỗi lo âu tột độ.
Tại sao thị vệ vẫn chưa tới?
Lăng Nguyệt trấn an ta: “Hôm nay Bệ hạ và Hoàng hậu đi Hộ Quốc tự, phần lớn thị vệ đều bị điều đi rồi. Vừa rồi ta đã thấy có người đi báo tin, chắc hẳn sẽ đến sớm thôi.”
Thế nhưng, nỗi lo của chúng ta xem ra là dư thừa.
Thẩm Dực sát nhân thực sự quá đỗi lợi hại.
Chỉ trong chốc lát, dưới chân hắn đã nằm la liệt xác của mấy tên thích khách.
Tên cuối cùng có lẽ vì lâm vào đường cùng, hắn liếc mắt thấy ta và Lăng Nguyệt nên đã điên cuồng lao tới.
Lăng Nguyệt lôi ta định chạy, nào ngờ cả hai chúng ta đều vấp ngã.
Ngay khoảnh khắc lưỡi đao của tên thích khách sắp chạm tới, một chuôi trường kiếm đã đâm xuyên qua lồng ngực hắn.
Máu tươi bắn tung tóe lên vạt váy ta, khiến ta ch*t lặng hồi lâu.
Một lát sau, Thẩm Dực bước đến trước mặt ta, hắn cúi người đưa ra một bàn tay, đôi lông mày vẫn còn vương tàn máu khẽ nhướng lên: “Kinh hãi rồi sao?”
Ta định thần lại, khẽ gật đầu rồi đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn.
Có lẽ vì vừa mới nắm kiếm xong nên lòng bàn tay hắn vẫn còn ấm nóng, lớp chai mỏng cọ vào khiến tay ta hơi ngứa ngáy.
Hắn kéo ta đứng dậy.
Vừa mới đi được hai bước, phía sau đã vang lên tiếng của Lăng Nguyệt: “A Thư, mau tránh ra!”
Chỉ là nàng ấy nói hơi chậm một chút.
Khi ta kịp nghe rõ thì đã đứng chắn ngay sau lưng Thẩm Dực, đón lấy mũi tên kia.
Thẩm Dực quay đầu lại, nhìn thấy mũi tên cắm trước ngực ta, đôi mắt vốn dĩ thủy chung như mặt hồ tĩnh lặng bấy giờ bỗng cuộn lên những đợt sóng dữ.
Hắn chắc chắn là đang nghĩ, ta vì yêu hắn đến sâu đậm nên mới có thể hy sinh tính mạng vì hắn.
Ta khẽ thở dài một tiếng trong lòng.
Thực ra… ta chỉ là không kịp tránh đi mà thôi.
Phụ thân nói chẳng sai chút nào, cái tật làm gì cũng chậm hơn người khác một nhịp này, sớm muộn gì cũng hại ch*t ta.
Thẩm Dực không thể tin nổi mà đón lấy thân thể ta, gương mặt hắn hiện rõ vẻ hoảng loạn và sợ hãi.
Cũng may là cơn đau vẫn chưa thực sự ập tới, thế nên ta đưa tay lên vuốt nhẹ đôi lông mày đang nhíu chặt của hắn, cười chớp mắt: “Đừng lo… ta không đau.”
Dối trá cả đấy. Ngay khi cơn đau kịch liệt ập tới, ta lập tức ngất lịm đi.
…
Bốn bề xung quanh là một mảnh hỗn độn.
Ta cảm thấy cơ thể mình như nhẹ bẫng, bay bổng trên không trung, mọi đau đớn dường như tan biến sạch sẽ.
Chẳng biết bao lâu sau, ta mới cảm thấy như có ai đó kéo mình lại, rơi bịch xuống mặt đất.
Theo sau đó là nỗi đau đớn khôn cùng, khiến ta muốn khóc, muốn thét lên nhưng chẳng thể phát ra bất cứ âm thanh nào.
Chỉ nghe thấy xung quanh ngày một ồn ào, có tiếng người nói, có tiếng người khóc, nhiễu loạn cả giấc ngủ của ta.
Giang Thư, gan của ngươi thực sự quá lớn rồi.”
Giọng của Thẩm Dực vẫn êm ái như xưa.
“Gả cho ta không sợ, đau không sợ, giờ đến ch*t cũng không sợ. Ngươi rốt cuộc mưu cầu điều gì ở bổn vương chứ?”
“Được rồi, ngươi mưu cầu điều gì cũng được, chỉ cần ngươi tỉnh lại, thứ gì ta cũng ứng thuận cho ngươi.”
Giọng hắn ngày càng nhỏ dần, mang theo sự nghẹn ngào khó nhận ra.
Nghe thật là đáng thương.
Cứ như thể… hắn vừa tìm được một món bảo vật quý giá, nhưng lại vô tình làm vỡ vụn nó vậy.
Đến lúc này, ta mới cảm thấy có chút may mắn.
May mắn vì mũi tên này bắn trúng người ta.
Tuy ta có hơi thê thảm thật, nhưng so với hắn, ta vẫn còn tốt chán.