Chầm Chậm - Chương 3
5.
Lần đầu ta gặp Thẩm Dực là vào năm ta tám tuổi.
Khi ấy ta theo biểu muội vào cung bầu bạn cùng Chiêu Dương công chúa, lại vì phản ứng chậm chạp mà trở thành trò cười cho nàng ta.
Ngày hôm ấy tiết trời cực đẹp, ta đứng giữa vườn hoa, chỉ cảm thấy cả tâm can lẫn thân mình đều lạnh lẽo hơn cả làn nước trong hồ phía sau.
Tiếng cười nhạo của đám đông kinh động đến Thái tử, nhưng huynh ấy cũng chỉ nhíu mày nhìn ta một cái, rồi dặn Chiêu Dương chớ có làm quá đại sự.
Sau đó, chẳng biết từ đâu có một viên đá bay tới, rơi tõm xuống mặt hồ ngay cạnh đó.
Nước bắn tung tóe làm ướt sũng xiêm y của đám người Chiêu Dương công chúa.
Cả khu vườn hỗn loạn thành một đoàn, chẳng còn ai thèm để tâm đến ta nữa.
Khi ta ngoảnh lại nhìn ra phía ngoài, chỉ thấy bóng lưng một thiếu niên mặc thanh y biến mất sau dãy hành lang gấp khúc.
Một luồng nắng rớt xuống ngay đỉnh đầu hắn, sáng rực rỡ.
Người ta nói, đó là Tam hoàng tử Thẩm Dực – kẻ ngông cuồng, không chịu sự quản thúc và đã gây ra biết bao chuyện hoang đường.
Nhưng vì sinh mẫu của hắn là Tiên hoàng hậu mà Hoàng đế hết mực sủng ái, nên hắn mới hết lần này đến lần khác được Người nhẹ tay bỏ qua.
…
Trong xe ngựa yên tĩnh đến lạ thường.
Ta không đáp lại câu hỏi về “mưu đồ” khi nãy của Thẩm Dực, chỉ ngước mắt lên, cẩn trọng hỏi hắn: “Ngày mai, ta có thể đến Hộ Quốc tự một chuyến chăng?”
Hắn dường như không ngờ ta lại đột ngột nhắc chuyện này.
Hàng mi dài khẽ rung động, hắn nhìn ta bằng ánh mắt chứa đựng vài phần kinh ngạc lẫn dò xét.
“Theo tập tục dân gian, sau đại hôn phải đến bái kiến nhạc mẫu, ta muốn đến thăm Mẫu hậu một chút.”
Ta vân vê vạt áo trên gối, nhỏ giọng hỏi thêm: “Như vậy có phải là không hợp lễ pháp chăng?”
Tiên hoàng hậu được thờ phụng tại Hộ Quốc tự.
Hoàng gia lễ giáo nghiêm ngặt, việc tế tự đều phải tuân theo ngày giờ và nghi thức định sẵn.
Việc ta đường đột muốn đi như vậy quả thực là trái với quy tắc.
Hồi lâu sau, Thẩm Dực mới thu hồi ánh mắt đang đặt trên người ta, hờ hững đáp: “Chuyện bổn vương làm, vốn dĩ chẳng có mấy kiện hợp với lễ pháp.”
Hắn là đang đồng ý.
Vừa về đến Vương phủ, hắn liền phân phó cho thị tùng thân cận là Ngọc Hiên chuẩn bị sính lễ và hành trình đến Hộ Quốc tự vào ngày mai.
Ta đi bên cạnh hắn một lúc, mới ngẩng đầu hỏi với vẻ vui mừng: “Vương gia cũng đi cùng ta sao?”
Hắn dường như khẽ cười một tiếng, nhưng vì trời quá tối, ta nhìn không rõ.
Chỉ nghe thấy giọng nói thanh đạm của hắn vang lên: “Đó là Mẫu hậu của bổn vương.”
Ta bước nhanh thêm vài bước, nghe lời hắn nói mà như đang tuyên cáo chủ quyền.
Có lẽ vì hôm nay trông hắn có vài phần ôn nhu hơn hẳn hoặc có lẽ do ta vốn cảm thấy hắn chẳng hề đáng sợ như lời đồn, ta liền quay đầu chớp mắt cười với hắn: “Giờ đây, cũng là Mẫu hậu của ta rồi.”
Ánh hoàng hôn ngoài viện hắt vào, phủ lên người chúng ta một lớp tơ vàng óng ả, kéo dài bóng của cả hai trên mặt đất, trông như đang tựa sát vào nhau.
Ta vừa đi lùi vừa nhìn hắn, Thẩm Dực cũng từng bước chậm rãi đi theo ta.
Hắn nhìn ta một hồi rồi mới nói: “Bổn vương nghe nói tính tình ngươi tĩnh lặng, ngày thường chẳng mấy khi mở miệng. Giờ xem ra, ngươi cũng thuộc hạng mồm mép linh hoạt đấy chứ.”
Bao nhiêu năm qua, hắn là người đầu tiên khen ta như vậy.
“Vương gia nói chẳng sai chút nào.”
Thúy Hỷ vừa bôi thuốc cho ta vừa an ủi: “Người nói với Vương gia còn nhiều hơn nói với bất kỳ ai khác đấy ạ.”
Ta nhìn lọ cao dược mà Ngọc Hiên đặc biệt gửi tới, đôi mắt khẽ cong lên vì vui sướng.
Nhưng khi nhìn ra phía cửa, khóe miệng ta lại trĩu xuống.
Thẩm Dực thủy chung vẫn không về phòng ngủ.
Dù trong Vương phủ này đều là người hắn đích thân tuyển chọn, không sợ chuyện bị đồn thổi ra ngoài, nhưng việc chúng ta thành thân đã hai ngày mà vẫn chẳng chung chăn gối, đối với ta mà nói quả thực là một nỗi thất bại khôn cùng.
Hơn nữa, chuyện này ta cũng chẳng thể tâm sự cùng ai.
Thế là, ta chỉ còn cách quỳ trước bài vị của Tiên hoàng hậu, đem hết thảy ủy khuất trong hai ngày qua ra kể lể một lượt.
Nói xong, ta còn thành tâm dập đầu một cái: “Mẫu hậu, nếu Người có xót thương con, xin hãy vào trong giấc mộng của Thẩm Dực mà giáo huấn hắn một phen giúp con.”
Lời còn chưa dứt, từ phía cửa đã vang lên một tiếng cười nhẹ.
Ta quay đầu nhìn lại, thấy Thẩm Dực đang khoanh tay tựa người vào khung cửa.
Một nửa người hắn tắm trong ánh nắng rực rỡ, một nửa lại chìm trong bóng tối âm thầm.
Cũng giống như nụ cười trên gương mặt hắn vậy, hư hư thực thực khiến người ta nhìn đến ngẩn ngơ.
“Ngươi tìm cách đuổi bổn vương đi, là để nói những lời này sao?”
Giọng hắn mang theo vài phần trêu chọc khó nhận ra.
Ta nhất thời chột dạ, gương mặt nóng bừng như có lửa đốt, ngay cả vành tai cũng đỏ ửng lên: “Ta… ta…”
Ta vốn phản ứng chậm, lúc này nói năng lại càng thêm lắp bắp.
Nhìn lên bài vị của Tiên hoàng hậu, ta đánh bạo nói tiếp: “Mẫu hậu nói rồi, tối nay Người sẽ tới thu xếp chàng!”
Thẩm Dực thoáng ngẩn người, rồi hắn bước vào điện, quỳ xuống bên cạnh ta.
Hắn ngước nhìn bài vị được đặt trang trọng phía trên, giọng nói bỗng trở nên tịch liêu, cô độc: “Vậy thì bổn vương phải đa tạ ngươi rồi. Mẫu hậu… đã lâu lắm rồi không ghé thăm bổn vương.”
6.
Đêm từ Hộ Quốc tự trở về, Thẩm Dực đã quay lại tân phòng.
Ta hoàn toàn chẳng có chút chuẩn bị nào, vừa mới ngồi xuống mép giường đã thấy hắn sải bước tiến vào, theo sau là Ngọc Hiên đang ôm bộ chăn đệm của hắn.
Thúy Hỷ nhìn ta đầy vui mừng, lập tức đứng dậy hành lễ.
Ta chưa kịp phản ứng, cứ thế ngơ ngác nhìn hắn đi tới trước mặt mình.
“Nàng đã cất công đến chỗ Mẫu hậu để cáo trạng, bổn vương đành phải toại nguyện cho nàng vậy.”
Giọng hắn hờ hững, chẳng nghe ra được chút gì gọi là miễn cưỡng.
Chỉ là, đêm ấy chúng ta chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Những điều mà bà vú đã dạy ta trước đó, một chút cũng chẳng dùng đến!
Trong phòng vừa yên tĩnh vừa tối tăm, chỉ có vài tia trăng thanh lãnh len lỏi qua khung cửa sổ, điểm tô cho gian phòng chút ánh sáng mờ ảo.
Ta trằn trọc không ngủ được, bèn nghiêng người ngắm nhìn Thẩm Dực.
Hắn nhắm nghiền mắt, có lẽ đã say giấc nồng, hàng mi dài che rủ dưới hốc mắt.
Khi rũ bỏ vẻ lạnh lùng thường nhật, hắn trong bóng đêm trông đặc biệt ôn hòa và tĩnh lặng.
Ta khẽ đưa tay lên, định bụng điểm nhẹ vào chóp mũi cao thẳng của hắn.
Nhưng tay còn chưa kịp chạm tới đã bị hắn nắm gọn trong lòng bàn tay.
Ta giống như một đứa trẻ làm việc xấu bị bắt quả tang tại trận, sợ hãi đến mức vội vàng nhắm tịt mắt giả vờ ngủ.
Chờ mãi một hồi lâu chẳng nghe thấy động tĩnh gì, ta mới rón rén hé mở một con mắt để nhìn trộm.
Không ngờ, lại đâm sầm vào ánh mắt của Thẩm Dực. Đôi mắt hắn sâu thẳm như mực, giữa đêm đen tịch mịch lại càng thêm thăm thẳm, khiến người ta chỉ nhìn một cái thôi đã thấy tâm thần hoảng loạn.
“Ngày mai phải về thăm nhà (hồi môn), ngủ sớm đi.”
Hắn buông tay ta ra.
“Vâng.” Ta thu tay về, lập tức quay lưng lại phía hắn, trái tim trong lồng ngực đập liên hồi như trống gõ.
Một lúc sau, ta lại không nhịn được mà xoay người lại.
Thẩm Dực nghe thấy tiếng động, khẽ nhíu mày: “Còn không chịu ngủ cho hẳn hoi, ta sẽ dùng dây thừng trói nàng lại đấy.”
Giọng hắn đã mang theo đôi chút mệt mỏi.
Ta nghe vậy liền mím chặt môi, nuốt hết những lời định nói vào trong lòng.
Thúy Hỷ nói chẳng sai chút nào, lời ta nói với Thẩm Dực quả thực là nhiều nhất.
Có lẽ là bởi vì dù ta có phản ứng chậm chạp hay nói năng gây cười đến đâu, hắn cũng chỉ khẽ nhướng mày chứ chẳng bao giờ nhìn ta bằng ánh mắt như nhìn một kẻ ngốc.
Cũng có thể là bởi vì ta muốn nói chuyện với hắn và cũng rất muốn nghe hắn trò chuyện với ta.
Tóm lại, mẫu thân thấy ta như vậy thì khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Ánh mắt bà nhìn Thẩm Dực cũng thêm vài phần từ ái của một người mẹ.
Lúc sắp rời đi, bà còn ân cần dặn dò hắn: “Con cũng vậy, chớ có mải mê công sự mà quên ăn uống điều độ, sẽ không tốt cho sức khỏe đâu.”
Bàn tay đang buông thõng bên hông của Thẩm Dực khẽ cuộn lại.
Hắn cúi đầu, cung kính đáp một câu: “Vâng.”
Ta khẽ nhích lại gần hắn một bước, nắm lấy bàn tay đang siết lại của hắn: “Chúng con biết rồi ạ, nhất định sẽ ăn uống thật tốt.”
Ta thay hắn tạ ơn mẫu thân rồi mới quay người rời đi.
Trên cỗ xe ngựa trở về phủ, hắn ngồi đối diện, nhìn ta chằm chằm.
Ta đưa tay sờ lên mặt mình mấy lượt nhưng chẳng thấy có gì lạ.
“Nàng đã nói gì với mẫu thân nàng vậy?”
Hồi lâu sau, hắn mới nhàn nhạt hỏi.
“Hả?”
Ta mất một lúc mới phản ứng kịp, liền đáp: “Ta có nói gì đâu. Ngoại trừ lần ở Hộ Quốc tự ra, ta chẳng có cáo trạng với ai nữa cả.”
Hắn hơi ngẩn người.
Ta cứ ngỡ hắn không tin, bèn nhìn hắn bằng ánh mắt vô cùng chân thành: “Thật mà. Ý của mẫu thân không phải là trách cứ chàng, bà chỉ là thấy chàng có chút gầy sọp đi nên mới…”
“Nàng có muốn đến hành cung tránh nóng không?”
Hắn đột ngột ngắt lời ta.
Ta ngẩn ra một lúc, không hiểu sao chủ đề lại thay đổi nhanh đến vậy.
Thấy ta im lặng hồi lâu, hắn nhướng mày: “Không muốn đi sao?”
Chuyện đến hành cung tránh nóng, trước đó ta cũng từng nghe Hoàng hậu và Chiêu Dương công chúa nhắc tới ở Trường Xuân cung, hẳn là tất cả con cháu hoàng thất đều có thể tham gia.
Ta hỏi hắn: “Chàng có đi không?”
Hắn bận rộn như vậy, ban ngày còn chẳng mấy khi có mặt ở Vương phủ.
Nếu hắn không đi, ta một mình tới đó cũng chẳng có gì thú vị.
“Ta còn phải bận rộn vài ngày, nàng cứ để Lăng Nguyệt quận chúa đi cùng trước.”
Ta không ngờ hắn lại nói vậy, đôi mắt lập tức sáng bừng lên: “Lăng Nguyệt cũng có thể đi sao?”
“Nàng muốn đi thì cứ để nàng ấy đi cùng.”
Đúng lúc xe ngựa vừa dừng lại, ta vui mừng khôn xiết, nhào vào lòng hắn, ôm chặt lấy hắn: “Thẩm Dực, ta biết ngay chàng là tốt nhất mà, là người tốt nhất trên thế gian này!”