Chầm Chậm - Chương 2
3.
Ánh nến hỉ chập chờn đổ bóng lên người Thẩm Dực, dường như cũng rớt vào đôi mắt lạnh lẽo của hắn một chút vụn sáng lẻ loi.
“Xảo ngôn lệnh sắc.”
Hắn buông cằm ta ra, quay người dứt khoát bước ra ngoài: “Giang Thư, chớ có dùng chút thông minh vặt đó trước mặt bổn vương, bằng không bổn vương sẽ khiến ngươi phải hối hận vì đã bước chân vào Yến Vương phủ này.”
Ta chớp chớp mắt, nhìn theo bóng lưng hắn biến mất sau cánh cửa, bấy giờ mới lẩm bẩm trả lời nốt câu hỏi thứ hai của hắn: “Ta không có sợ chàng, chỉ là do chàng ghé sát quá thôi.”
Nhưng chắc chắn là hắn chẳng nghe thấy gì rồi.
Ta vừa khẽ thở dài đã thấy Thúy Hỉ bưng một khay rượu hợp cẩn mới trở vào.
Nàng đặt bình rượu xuống, dáo dác nhìn quanh rồi hỏi: “Vương gia đâu rồi ạ?”
Ta có chút nản lòng: “Đi rồi.”
“Sao lại đi rồi? Rượu hợp cẩn còn chưa uống mà.”
Thúy Hỉ cuống quýt cả lên, nhưng thấy dáng vẻ của ta, nàng lại đành buông lời an ủi: “Hẳn là có việc gấp cần xử lý rồi. Cũng may là khăn hỉ đã vén, coi như lễ tiết đã thành.”
Ta nhìn ra cửa, rồi lại nhìn nàng.
Cuối cùng ta vẫn không đành lòng nói cho nàng biết, khăn hỉ đó là do tự nó trượt xuống.
Đôi uyên ương trên khăn ấy còn là do ta tự tay thêu từng mũi kim một kia mà.
Thẩm Dực thực sự là quá đáng quá rồi.
Đáng giận hơn nữa là đêm đại hôn hắn lại không hề về phòng ngủ.
Nghĩ đến chuyện này ta lại thấy tủi thân khôn tả, trên đường vào cung yết kiến, vành mắt ta không kìm được mà đỏ hoe.
Ta siết chặt vạt áo, định bụng sẽ tiến lên lý luận với Thẩm Dực đang đi phía trước vài câu.
Nào ngờ vừa ngẩng đầu lên đã thấy hắn dừng bước từ lúc nào, ta cứ thế đâm sầm vào lưng hắn.
Chân tay luống cuống, ta ngã nhào ra sau không một lời báo trước.
May sao Thẩm Dực đã kịp thời đỡ lấy ta.
Câu nói định bụng lý luận khi nãy cứ thế tuôn ra: “Thẩm Dực, đêm qua chàng đi đâu chơi thế?”
Dứt lời, cả hai chúng ta đều sững sờ.
Ta là vì mới phản ứng kịp tình cảnh hiện tại, còn hắn có lẽ không ngờ ta lại có thể thốt ra một câu hỏi không đầu không đuôi như vậy.
Cung nhân đi ngang qua thấy cảnh này liền vội vàng hành lễ rồi lướt đi thật nhanh.
Thẩm Dực nhíu mày buông ta ra, nhưng lại không lùi lại để giãn khoảng cách.
Chúng ta đứng rất gần nhau, gần đến mức ta chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể chạm vào cằm hắn.
Ta thoang thoảng ngửi thấy trong hương trầm trên người hắn có lẫn một chút dược hương thanh nhẹ khó lòng nhận ra. Tại sao lại có mùi thuốc cơ chứ?
“Chuyện của bổn vương không liên quan đến ngươi. Giang Thư, lát nữa trước mặt phụ hoàng, điều gì nên nói, điều gì không nên nói, chắc không cần bổn vương phải nhắc nhở chứ?”
Khi ta định thần lại, hắn đã quay người bước đi được một đoạn dài.
Hắn không muốn người khác biết chuyện đêm qua chúng ta không chung phòng.
Ta tự nhiên cũng chẳng muốn, dù sao đó cũng chẳng phải chuyện quang minh chính đại gì, truyền ra ngoài chỉ tổ khiến phụ thân và mẫu thân thêm lo lắng.
Ta bĩu môi, lập tức rảo bước đuổi theo.
Đến Điện Cần Chính, sau khi hành lễ với Hoàng đế, ta lại ngoan ngoãn đứng cạnh Thẩm Dực như trước, làm một “kẻ câm” tĩnh lặng.
Hoàng thượng thấy chúng ta như vậy thì tỏ ra rất đỗi thanh thản, Người dạy bảo vài câu rồi sai người dẫn ta đến chỗ Hoàng hậu thỉnh an.
Lúc quay đi, hình như Thẩm Dực có liếc nhìn ta một cái.
Hắn chắc hẳn là muốn ta đến chỗ Hoàng hậu cũng hãy cứ tiếp tục làm một kẻ câm như thế.
Trường Xuân cung của Hoàng hậu cách Điện Cần Chính không xa, chỉ chừng một tuần trà là đến nơi.
Sau khi hành lễ đúng quy củ, bà mỉm cười cho ta bình thân.
“Bổn cung cũng đã nhiều ngày không gặp ngươi, sao trông lại gầy sọp đi thế này?”
Hoàng hậu xót xa hỏi: “Phải chăng Yến Vương đã khiến ngươi phải chịu ủy khuất?”
Ta mới gả cho Thẩm Dực ngày hôm qua.
Dù có chịu ủy khuất thấu trời xanh đi chăng nữa, cũng không thể chỉ sau một đêm mà gầy sọp đi được.
“Còn phải nói sao ạ? Tỷ ấy vốn là kẻ câm ít lời, Vương huynh lại suốt ngày lạnh băng như hòn đá…”
Chiêu Dương công chúa ngồi bên cạnh chêm vào một câu, nhưng lời chưa dứt đã bị cái lườm của Hoàng hậu chặn lại.
“Con ăn nói với Vương tẩu thế nào vậy? Thật không có quy củ.”
Ta mím môi, không nói gì.
Hoàng hậu nhìn ta, lại tiếp tục lời khuyên nhủ khổ tâm: “A Thư, Yến Vương quanh năm ở chốn hình ngục, sát khí trên người quá nặng, khó tránh khỏi có lúc không thấu tình đạt lý. Nếu ngươi có chịu ủy khuất gì, cứ việc đến nói với bổn cung và Bệ hạ, chúng ta nhất định sẽ làm chủ cho ngươi.”
“Bổn cung biết ngươi là một đứa trẻ ngoan, gả cho Yến Vương đúng là có chút thiệt thòi cho ngươi rồi. Sau này hãy thường xuyên lui tới chỗ bổn cung, có bổn cung bảo vệ, hắn nhất định không dám làm gì ngươi đâu.”
“Nói đi cũng phải nói lại, là do bổn cung thất trách, không dạy bảo hắn cho tốt mới khiến hắn trở thành bộ dạng như hôm nay, chỉ khổ cho ngươi thôi.”
Chiêu Dương công chúa đánh mắt nhìn ta từ trên xuống dưới một lượt, khẩy môi cười lạnh: “Mẫu hậu, người thật là quá nhân từ rồi, lúc nào cũng muốn bảo vệ tỷ ấy. Năm xưa chính tỷ ấy không chọn Thái tử ca ca, giờ gả cho một vị vương gia như Sát thần, để xem tỷ ấy sống được đến bao giờ.”
“Chiêu Dương! Lần trước phụ hoàng phạt con còn nhẹ quá có phải không?”
Chiêu Dương công chúa lập tức ấm ức ngậm miệng lại.
Ta cúi đầu vân vê chiếc khăn tay, nghe bọn họ kẻ tung người hứng.
Mọi người thấy ta vẫn im lặng, bèn đổi chủ đề sang chuyện nửa tháng sau sẽ đến hành cung tránh nóng.
Bấy giờ, ta mới ngẩng đầu lên, siết nhẹ chiếc khăn trong tay, cất giọng thật khẽ nhưng rành rọt: “Yến Vương… rất tốt.”
“Dáng vẻ của chàng rất tốt, con người chàng rất tốt và đối xử với ta… cũng rất tốt.
4.
“Mẫu hậu, ban nãy Người nhọc công bảo ban thì nàng ta một mực nín thinh, giờ lại dám vì Yến Vương mà đỉnh đạc đối chọi, thật là vô phép tắc, không thể không nghiêm trị!”
Chiêu Dương công chúa hầm hầm bước về phía ta.
Nàng ta vốn dĩ đã chẳng ưa gì ta, lại thêm chuyện biết ta không muốn gả cho Thái tử nên càng thêm khinh miệt.
Khi nãy ta im lặng, nàng ta chỉ có thể mỉa mai vài câu, giờ thấy ta mở miệng bênh vực Thẩm Dực, nàng ta tự nhiên không bỏ lỡ cơ hội mà làm mình làm mẩy.
Thúy Hỉ đứng bên cạnh vội vàng đỡ ta dậy, cùng ta quỳ sụp xuống đất. “Hoàng hậu nương nương bớt giận, Công chúa bớt giận, Vương phi nhà chúng nô tì không có ý đó đâu ạ!” – Thúy Hỉ vừa dập đầu vừa ra sức biện giải.
“Một tiện tì thấp kém như ngươi, ở đây có chỗ cho ngươi lên tiếng sao?”
Chiêu Dương công chúa liếc nhìn tì nữ phía sau, một tay chỉ thẳng vào mặt Thúy Hỉ, một tay chống nạnh: “Người đâu, vả miệng cho ta!”
Ả tì nữ kia nghe lệnh liền tiến lên, vừa mới giơ tay định giáng xuống mặt Thúy Hỉ một cái tát thì đã bị ta dùng lực đẩy văng ra.
Ả ta lảo đảo lùi lại mấy bước, suýt chút nữa là giẫm vào chân Chiêu Dương công chúa.
Nhất thời, trong điện trở nên hỗn loạn.
Chiêu Dương công chúa giận quá hóa thẹn, nhìn ta bằng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.
“Được rồi.” Hoàng hậu trầm giọng thở dài.
Chiêu Dương công chúa dậm chân bình bịch: “Mẫu hậu! Người xem Giang Thư kìa! Trước đây nàng ta cứ núp sau lưng mấy đứa biểu ca biểu muội, nhát gan như thỏ đế, chẳng bao giờ dám ho he một lời. Vậy mà mới gả vào Yến Vương phủ chưa lâu đã dám xem thường cả Người rồi!”
Ánh mắt Hoàng hậu thoáng trầm xuống, đôi chân mày thanh mảnh khẽ nhướng lên: “Bình thường bổn cung quá nuông chiều nên mới khiến ngươi không còn quy củ như vậy nữa.”
Lời này của bà ta, chẳng rõ là đang nói Chiêu Dương công chúa hay là đang ám chỉ ta.
Ta quỳ sang một bên, cúi đầu, tiếp tục giả làm kẻ câm.
“Yến Vương phi quả thực là đã thất lễ, hôm nay bổn cung vừa khéo có chút thời gian thảnh thơi…”
Lời bà ta còn chưa dứt, từ ngoài cửa đã vang lên một giọng nam nhân lạnh lùng: “Vương phi của bổn vương, không phiền Hoàng hậu nương nương phải nhọc lòng lo lắng.”
Nghe rõ giọng nói của Thẩm Dực, ta có chút kinh ngạc xen lẫn mừng rỡ mà ngoái đầu nhìn lại.
Chỉ thấy hắn đã đứng ngay sau lưng ta, che khuất đại bộ phận ánh nắng từ bên ngoài chiếu vào.
Rõ ràng là trời đã sắp sang hạ, nhưng trên người hắn cứ như mang theo hơi lạnh thấu xương của mùa đông.
Hắn cúi đầu nhìn ta, nhíu mày ra lệnh: “Đứng lên.”
Sau đó, chẳng đợi ta kịp phản ứng, hắn đã nắm chặt lấy tay ta kéo thẳng ra ngoài.
Những ngón tay hắn mang theo chút lành lạnh, lớp chai mỏng nơi lòng bàn tay cọ vào cổ tay ta, khiến ta cảm thấy hơi ngứa ngáy.
Ta cứ thế ngơ ngác để hắn kéo đi khỏi Trường Xuân cung.
“Mẫu hậu! Thẩm Dực rốt cuộc là có ý gì! Hắn rõ ràng là không coi Người ra gì cả, con phải đi mách với phụ hoàng!”
Phía sau truyền lại tiếng gào thét vì tức giận của Chiêu Dương công chúa.
Ta bấy giờ mới ngẩng đầu lên, nhưng chỉ thấy được bóng lưng có phần cô độc của Thẩm Dực.
Trong lòng bỗng chốc dâng lên một cảm giác ngũ vị tạp trần, khó lòng diễn tả.
Chúng ta cứ thế đi một mạch cho tới tận cổng cung. Trước khi lên xe ngựa, Thẩm Dực mới buông cổ tay ta ra.
“Tiểu… Vương phi!” Thúy Hỉ đi bên cạnh thấy vết hằn đỏ trên cổ tay ta thì thốt lên một tiếng kinh hãi.
Thẩm Dực nghe vậy cũng rủ mắt nhìn xuống cổ tay ta.
Ánh mắt hắn khẽ dao động: “Đau tại sao không nói?”
Ta nhỏ giọng biện bạch: “Ta không đau.”
Thực chất là rất đau.
Nhưng nỗi đau ấy chỉ thực sự ập đến khi ta đã ngồi vào trong xe ngựa, đau đến mức ta đỏ hoe cả vành mắt.
Khi Thẩm Dực bước vào, vừa vặn bắt gặp ta với chiếc mũi đỏ ửng đang ra sức thổi hơi vào cổ tay mình.
Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy.
Đợi Thẩm Dực ngồi định chỗ, ta lập tức giấu cổ tay ra sau lưng, nở một nụ cười gượng gạo với hắn: “Là do cổ tay có chút hơi nóng thôi ạ.”
Nói xong câu đó, ta hận không thể tự khâu miệng mình lại cho rồi.
Có lẽ do làm kẻ câm quá lâu nên đến cả nói dối cũng hoang đường đến mức này.
Ta không dám nhìn Thẩm Dực, chỉ lén dùng dư quang liếc trộm hắn.
Nào ngờ lại đâm sầm vào ánh mắt của hắn.
Chẳng biết có phải ta nhìn lầm không, nhưng vẻ lạnh lùng trên gương mặt hắn đã tan biến đi không ít, nơi đuôi mắt hình như còn phảng phất đôi chút ý cười.
Hồi lâu sau, hắn mới trầm giọng hỏi ta: “Giang Thư, ngươi đến bên cạnh bổn vương, rốt cuộc là có mưu đồ gì?”