Kẻ Hai Mặt - Chương 5
14
Tôi ngơ ngác: 【”Nhục truy” là gì?】
Tin nhắn vừa gửi đi, nhỏ bạn thân gọi hẳn voice call qua:
“Đó là ngôn ngữ bên fandom, kiểu một mặt bỏ tiền góp sức đu idol, mặt khác lại dùng cách hạ bệ, chế nhạo, sỉ nhục để đối xử với thần tượng. Mấy fan cuồng hay bị méo mó tâm lý vậy đó. Tao cũng mới nghe người quản lý phổ cập kiến thức dạo gần đây mới biết…”
“Mày nghĩ xem, Cố Thành ngoài cái miệng nói chuyện khó nghe, thì tiền bạc vật chất có thiếu mày tí nào đâu?”
“Tao nói cho mày nghe, tao nhờ người điều tra rồi. Căn bản chẳng có người nào tên Ray cả. Có khi nào mày nghe nhầm hoặc có hiểu lầm gì không?”
Những lời của bạn thân cứ quanh quẩn trong tâm trí tôi. Như hạt đậu dưới nệm làm tôi mất ngủ mấy đêm liền.
Cuối cùng, trong một buổi tụ họp gia đình, tôi quyết định phải thử thách Cố Thành một phen.
Nhân lúc bà nội đi lấy đồ, tôi đứng dậy tiến tới trước mặt anh, hơi rướn người, dải lụa trên váy như có như không lướt qua mu bàn tay anh:
“Cố Thành, lúc nãy bà nội dường như vẫn còn nghi ngờ chúng ta. Chắc anh cũng không muốn để bà nhọc lòng vì chuyện của hai đứa mình đâu nhỉ?”
“Tôi có cách giải quyết.” Cố Thành yết hầu lăn lộn, ngón tay cái vô thức chà xát, như muốn xua đi sự ngứa ngáy trong lòng: “… Làm thế nào?”
Tôi không đáp. Đột ngột áp sát, quỳ một gối lên chiếc ghế anh đang ngồi. Dừng lại ở khoảng cách cách đôi môi của Cố Thành chỉ vài milimet.
Người đàn ông không hề né tránh. Tuy trong mắt có sự kinh ngạc, nhưng nhiều hơn là sự hưng phấn và mong đợi.
Khoảnh khắc này. Cố Thành trước mặt tôi giống như trở nên trong suốt.
Trái tim tôi chùng xuống, cong môi cười: “Làm thế này.”
Sau đó không chút do dự mà hôn xuống.
Không dùng kỹ thuật gì, chỉ là một nụ hôn dịu dàng, kìm nén nhất.
Cố Thành gần như ngoan ngoãn để tôi mặc sức thao túng suốt cả quá trình. Thế nhưng lúc buông ra, anh lại bất mãn túm lấy tôi:
“Từ Nhuận Kiều, cô hôn tôi chỉ vì chuyện này? Đối với cô, làm loại chuyện này có phải chẳng khác gì bị chó cắn một cái không? Rốt cuộc cô có trái tim không vậy? Hay là, đối với ai cô cũng có thể làm thế này? Đã thế cô thích trêu đùa lòng người, thích buông thả như vậy… thì lợi dụng cho trót đi.”
Người đàn ông nhìn tôi chằm chằm, hốc mắt đỏ hoe, tất cả lý trí nháy mắt sụp đổ.
Giây tiếp theo.
Anh lật ngược thế cờ, dùng sức mạnh không thể chối từ đẩy tôi ngã xuống bàn, hôn nồng nhiệt.
Lần này, Cố Thành không cho tôi bất kỳ cơ hội nào để thở, như một cỗ máy đoạt dưỡng khí vô tình, điên cuồng đến mức khiến tôi thấy xa lạ.
Cả cuống lưỡi tôi tê dại mất cảm giác.
Sau khi kết thúc.
Anh nâng cằm tôi lên, từ trên cao nhìn xuống tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo, giọng khàn đặc:
“Thật muốn để Diệp Thuật xem bộ dạng của cô lúc này… Xem xem cô rốt cuộc dâm…”
Cố Thành chậm rãi tiến sát vào tai tôi, thì thầm vài từ ngữ.
Đồng tử tôi mở to chấn động, dùng sức đẩy anh ra. Quay đầu lại thì thấy trên chiếc bàn gỗ cách đó không xa đang đặt đĩa điểm tâm và trái cây mới mang ra.
Chuyện vừa xảy ra… Chắc hẳn bà nội đã nhìn thấy hết rồi.
Tôi không còn tâm trí đâu mà xấu hổ, trong lòng đã bị một loại cảm xúc khác lấp đầy.
15
Tôi hẹn Diệp Thuật ra ngoài.
Người đàn ông này dạo gần đây bận rộn đến mức phân thân thiếu thuật, có vẻ như đã gặp rắc rối gì đó. Trông tiều tụy đi thấy rõ.
Tôi cân nhắc đi cân nhắc lại, với mục đích không thể tiếp tục sai lầm, tôi quyết định nói ra suy nghĩ trong lòng mình. Diệp Thuật dường như đã lường trước, điềm tĩnh hơn tôi nghĩ, nhưng trên mặt vẫn không giấu được sự hụt hẫng:
“Thực ra, anh đã sớm biết em thích Cố Thành. Chẳng qua, anh từng tưởng mình có cơ hội thừa nước đục thả câu. Xem ra hết hy vọng rồi.”
“Diệp Thuật, lần này là em nợ anh.” Tôi nhìn người đàn ông đối diện, áy náy và trịnh trọng nói: “Nếu có gì cần giúp đỡ, anh cứ nói với em.”
“Em rời xa anh thì anh cũng hết rắc rối rồi…” Diệp Thuật cười khổ.
Sau đó anh ta lấy điện thoại ra đặt vé chuyến bay gần nhất đi Pháp.
Lúc gần đi, anh ta mang vẻ mặt vặn vẹo, không tình nguyện tiết lộ cho tôi:
“Lão già Cố Thành đó, có lẽ rất thích em đấy. Anh vô tình bắt gặp anh ta lén giấu ảnh em. Kích thước chỉ bằng móng tay cái thôi. Tên chó đó cưng như trứng mỏng, còn ngốc nghếch dùng màng trong suốt bọc kín lại! Dù tên đó đúng là có phần biến thái, nhưng anh nghĩ không biến thái đến mức đi lén giữ ảnh một người phụ nữ tùy tiện đâu.”
Nói xong, anh ta ngửa mặt lên trời gào thét: “Khốn kiếp, sau này con hai người nhất định phải nhận anh làm cha nuôi!! Lão tử đúng là cái thằng ngu lương thiện!!! ”
16
Trên đường về. Tôi lướt trúng vòng bạn bè của Diệp Thuật:
【Anh đi đây, mang theo tình yêu lớn nhất đời mình, tìm một nơi mà người nào đó sẽ không bao giờ tìm thấy, cả đời không về nữa. (Icon trái tim vỡ nát)】 Kèm theo bức ảnh chụp sân bay từ trên cao và một chai tương ớt Lão Kiền Ma.
Tôi dở khóc dở cười thả một cái tim. Sau đó bảo tài xế đổi điểm đến thành một nhà hàng fusion món Trung gần đó.
Cố Thành thích nhất súp vịt hầm ở quán này.
Vừa đóng gói đồ xong. Điện thoại từ bệnh viện thành phố gọi tới — Cố Thành bị tai nạn xe hơi.
Tôi đợi ngoài phòng bệnh hơn hai tiếng đồng hồ, người đàn ông phẫu thuật xong mới từ từ tỉnh lại.
Thấy tôi túc trực bên giường. Ánh mắt vốn dĩ mất tiêu cự của Cố Thành lập tức trở nên tỉnh táo, vì quá kích động, hàng mi run rẩy liên tục, nhưng cái miệng vẫn cứng như đá: “Từ tiểu thư nhập vai sâu thật đấy, xem ra 50 triệu tệ không uổng phí.”
Tôi lườm người đàn ông trên giường bệnh, cảm thấy vừa buồn cười vừa xót xa:
“Tưởng tôi bỏ trốn cùng Diệp Thuật à? Nên mới khiến bản thân ra nông nỗi này? Cố tổng, anh giỏi lắm. Chẳng phải rất ghét tôi sao? Vậy có thể xin anh giải thích cho tôi cái này được không?”
Tôi tiện tay lấy điện thoại ra, ấn nút phát ghi âm.
Trong đoạn ghi âm… Là giọng của Cố Thành, chỉ là không trong trẻo như bình thường, mà giống như đang nỉ non trong mộng hơn:
【Kiều Kiều, đừng đi.】
【Anh không thể ngăn em đi tìm tình yêu đích thực, anh hy vọng em hạnh phúc, nhưng phải làm sao đây, anh sẽ chết mất.】
【Anh cho em tiền, cho em quyền lực, cho em mọi thứ anh có… Anh có thể cho em tất cả, chỉ xin em đừng rời xa anh, Kiều Kiều…】
【Rốt cuộc anh thua hắn ở điểm nào? Tại sao em không thể yêu thêm một mình anh, vợ ơi, bà xã, Kiều Kiều… Hay là anh nhốt em lại nhé?】
【Có phải khi thế giới chỉ còn lại hai chúng ta, em mới có thể nhìn thấy anh không?】
…
Đứt quãng phát ra hàng chục câu.
Tôi giơ tay tắt điện thoại. Phía sau thực ra còn vài đoạn nữa. Nhưng đều là những câu ở mức độ cấm phát sóng.
“Tôi cảm thấy người nói trong này khá là yêu tôi, Cố tiên sinh thấy sao?” Tôi cố tình hỏi Cố Thành.
Môi người đàn ông trắng bệch, vành tai ửng đỏ, nếu không phải chân đang không cử động được, ước chừng anh sẽ nhảy ngay xuống lầu ngắm phong cảnh — cái kiểu không đi thang bộ mà cũng không dùng thang máy ấy.
“Cô không đi cùng Diệp Thuật.” Hồi lâu sau, anh mới khàn giọng mở lời. Một câu trần thuật, không hề có dấu chấm hỏi phía sau.
Tôi cũng đã lường trước điều này, lục trong túi xách lấy ra một chiếc điện thoại dự phòng.
“Cố tổng cả đời chỉ theo đuổi hai chữ sĩ diện thôi, đúng không?”
Tôi vừa nói, vừa mở khóa điện thoại.
Mở album ảnh. Bên trong là đủ các loại bối cảnh, góc độ, chi chít hàng ngàn bức ảnh chụp trộm mờ ảo. Toàn bộ đều là Cố Thành.
“Cứ phải ép tôi mở lời nói yêu anh trước mới được à?”
Đã lật bài ngửa rồi, tôi cũng chẳng thèm giấu thuộc tính yandere (bệnh kiều) của mình nữa, thần sắc âm u: “Hèn chi người ta hay bảo Bọ Cạp yêu vào đúng là cẩu huyết. Nói đi, tại sao lại giả vờ không yêu em?”