Kẻ Hai Mặt - Chương 6
17
Đến nước này, lớp vỏ cao ngạo lạnh lùng của Cố Thành cuối cùng cũng hoàn toàn vỡ vụn: “Trước đây ở câu lạc bộ Tinh Mã, anh vô tình nghe thấy em nói với người khác ở bên cạnh anh là một sự tra tấn, nói rất ghét anh.”
“Ồ —” Tôi nhớ ra rồi, “Hồi đó là con bé đối thủ không đội trời chung lôi em ra làm trò tiêu khiển. Em giả vờ đáng thương, mấy vị tiểu thư thiếu não đó mới thi nhau ném tiền ra sỉ nhục em.”
Ai mà ngờ được. Đương sự mà tôi lợi dụng lại ở ngay bên cạnh.
Nếu tôi biết trước, có cho tôi một trăm triệu tệ tôi cũng không dám làm. Nếu là một tỷ tệ thì… để tính sau.
Giải thích xong, tôi cũng bắt đầu lật lại nợ cũ với Cố Thành, nhắc lại chuyện nghe lén hôm đó:
“Vậy Ray là ai?”
“Là con robot thông minh thế hệ mới mà Cố thị vừa nghiên cứu phát triển.” Cố Thành nói xong, bổ sung thêm một câu: “Loại chuyên làm việc nhà.”
Dứt lời. Tôi và Cố Thành tự nhiên ngại ngùng đỏ mặt một cách khó hiểu.
Im lặng một lát. Tôi khẽ hỏi: “Vậy anh có thấy cưới em rất mất mặt không? Họ đều chửi em là đồ ăn bám nhà chồng.”
Cố Thành nhìn tôi, sự dịu dàng và xót xa trong ánh mắt sắp tràn cả ra ngoài: “Chưa bao giờ. Em chỉ là không hợp với thương trường đầy mưu mô xảo quyệt, không giỏi kinh doanh thôi. Kênh tự truyền thông của em làm rất tốt, tháng nào em cũng đi làm từ thiện, hát rất hay, lúc ăn cơm cũng rất ngoan…”
“Nữ chính tỏa sáng có thể mang bất kỳ hình dáng nào. Đừng nghe những lời đàm tiếu của họ, em chỉ cần là chính em thôi.”
Cố Thành hùng hồn nói một tràng dài. Mắt tôi ngày càng ướt.
Không nhịn được nhào vào lòng ngực anh, định bụng ôm anh khóc một trận thật đã.
Khổ nỗi cơ ngực anh quá to, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến cảm xúc của tôi. Cảm nhận xúc cảm mềm mại lại đàn hồi dưới mặt, cô nhóc to gan là tôi tiện miệng buông lời hổ lang: “Em muốn ngủ với anh, Cố Thành.”
“Hôm kết hôn, sao anh không cho em đụng vào?”
Người đàn ông chưa kịp bắt nhịp sóng não của tôi, nghẹn một lúc mới đáp: “Lúc đó anh tưởng em đang ép buộc bản thân. Chuyện như thế này, phải hai bên tình nguyện mới tốt, anh tôn trọng em.”
Tam quan đứng đắn đến mức phát tà.
Khoảnh khắc này, tình cảm của tôi dành cho Cố Thành đạt đến đỉnh điểm.
Lập tức không màng gì nữa, hôn tới tấp.
Trong lúc triền miên, người đàn ông dường như muốn ôm lấy tôi, nhưng vì tác dụng của thuốc tê nên có vẻ khá vô lực.
Tôi nhận ra điều đó, cọ đôi môi ửng đỏ lên mặt anh hỏi: “Bây giờ anh không cử động được đúng không?”
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định. Dưới bụng tôi bỗng bùng lên một ngọn lửa tà danh, cười he he: “Vậy em có thể làm chuyện xấu rồi đúng không?”
Tay vừa đặt lên chăn.
Cửa phòng bệnh đột nhiên bị người ta đẩy mạnh vào.
Thấy cảnh tượng ân ái của hai chúng tôi, bà nội hiểu ngay: “Hai đứa tụi bây cuối cùng cũng thẳng thắn với nhau rồi hả?”
Tôi ngạc nhiên trừng lớn mắt.
Bà nội lại xoa đầu tôi, cao thâm mạt trắc nói: “Muối bà ăn còn nhiều hơn cơm con ăn. Bà nhìn thấu từ lâu rồi he he.”
Tôi có cảm giác như bừng tỉnh đại ngộ: “Vậy bệnh của bà?”
“Bà tất nhiên là không có bệnh rồi, sức khỏe tốt lắm, yên tâm đi!”
Giữa chân mày bà tràn ngập sự tự hào: “Nếu không có bà lão này ra tay, hai đứa nhóc tụi bây tính nhịn đến năm nào tháng nào đây?”
Bà lão còn định nói thêm gì đó. Ông nội lại gọi video call giục bà mang thuốc lá về.
Bà nội vừa dạ dạ vâng vâng, vừa giơ gói thuốc đã mua lên cho ông xem. Khung cảnh ồn ào mà ấm áp.
Tôi tặc lưỡi. Cứ tưởng cái chiêu “nhục truy” của Cố Thành là bẩm sinh. Hóa ra làm rùm beng một vòng, cội nguồn lại từ mồ mả tổ tiên mà ra.
18
Sau khi Cố Thành xuất viện.
Cuối cùng anh cũng ngoan ngoãn nghe lời tôi trong một đêm tối trăng thanh gió mát.
Tuy anh đã bỏ cái trò nhục truy đó, nhưng đến một vài thời điểm nào đấy, bản tính vẫn khó dời.
Dirty talk tuôn ra như suối: “Biểu cảm hiện tại của em, anh đã tưởng tượng không biết bao nhiêu lần rồi. Nhìn mặt mình trong gương đi, tự nói ra xem bây giờ em đang làm cái gì.”
“…”
Tôi không đếm xuể rốt cuộc anh đã nói bao nhiêu câu rác rưởi. Cũng không biết đã đổi bao nhiêu tư thế, bao nhiêu địa điểm.
Cho đến khi cả căn phòng toàn là dấu vết của chúng tôi. Cố Thành mới thỏa mãn dừng lại, ôm lấy tôi, gọi tôi hết lần này đến lần khác:
“Vợ ơi?”
Tôi: “Ừm, em đây.”
“Vợ ơi?”
“Ừm.”
“Vợ ơi?”
Tôi hết nhịn nổi, giáng cho anh một bạt tai: “Anh là trâu bò hả? Sao còn chưa mệt?”
Cố Thành cười, hôn lên lòng bàn tay tôi, ôm tôi chặt hơn.
Hàng trăm đêm dài thương nhớ không lời đáp, cuối cùng lần này cũng đã có hồi âm.
Kiều Kiều của anh.
Vợ của anh.
Cả đời này anh sẽ không buông tay cô ấy nữa.
(Hoàn)