Kẻ Hai Mặt - Chương 4
11
Tôi quay đầu lại như nhìn thấy ma.
Chỉ thấy người đàn ông mới hôm qua cãi nhau ầm ĩ đang đứng cách đó vài bước chân, u oán nhìn chằm chằm tôi, chẳng biết đã đứng đó từ lúc nào.
“… Cố Thành?”
Tự nhiên tôi hơi chột dạ, nét mặt cứng đờ, cả chân mày và khóe mắt cũng lạnh nhạt đi.
Cố Thành nhạy bén nhận ra sự thay đổi của tôi, đầu ngón tay siết chặt không kiểm soát được, nhìn chằm chằm vào mắt tôi, trong mắt cuộn trào sóng ngầm:
“Trinh tiết là thứ quan trọng nhất của đàn ông. Cô tuổi trẻ chưa trải sự đời, thiếu kiến thức, thế nên mới bị mấy loại đàn ông thích phơi mặt ra chốn công cộng, uốn éo lả lơi này làm mờ mắt!”
Người đàn ông xổ một tràng dài. Lọt vào tai tôi chỉ còn lại mấy chữ to tướng: Vô tri, thiếu kiến thức.
Chút sợ hãi ban đầu bị cơn giận thay thế hoàn toàn:
“Tôi dung tục thế đấy, tôi thích thế đấy, anh quản được chắc?!!!”
Giống như cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà, Cố Thành nghe vậy, nghiến răng nghiến lợi hỏi:
“Cô thích hắn?”
Vừa nói, anh vừa bước từng bước ép sát về phía tôi, dáng vẻ hung dữ như muốn nuốt sống tôi.
Ngay khoảnh khắc người đàn ông sắp chạm vào tôi. Diệp Thuật xuất hiện.
“Kiều Kiều…”
“Sao thế?”
Anh ta ướt sũng chắn trước mặt tôi, chẳng thèm liếc Cố Thành lấy một cái.
Tôi lắc đầu. Lấy lại bình tĩnh, định dẫn Diệp Thuật đi. Nhưng Cố Thành lại như phát điên, bám riết lấy tôi không buông:
“Dù sao cũng là vợ chồng một thời gian, không định giới thiệu cho tôi cái gã — mà cô quen sau khi bị đục thủy tinh thể này à?”
Anh khựng lại một giây, nhả ra ba chữ: “Xì Trum?”
Xì Trum???
Tôi liếc nhìn mái tóc nhuộm highlight màu xanh dương của Diệp Thuật.
Cố nhéo mình ba cái… cuối cùng cũng nhịn được cười.
“Cố tổng ăn nói khó nghe thế, không phải vì ghen tị với tôi đấy chứ?”
Diệp Thuật hết cách phớt lờ anh, ánh mắt nhìn Cố Thành viết rành rành mấy chữ “tôi đã nhìn thấu”, vẻ mặt càng không sợ chết mà khiêu khích: “Vợ anh ở đó, ai cướp được thì là của người đó.”
“Cướp?” Cố Thành cười gằn: “Thằng nhãi tiểu tam có biết trên đời có một thứ gọi là Giấy đăng ký kết hôn không?”
“Vậy hy vọng hai tháng nữa Cố tổng vẫn có thể cười được như thế.” Diệp Thuật không chịu thua cãi lại.
“Hờ, cậu tốt nhất là ngày đêm cầu nguyện cho bản thân mãi mãi trẻ trung, có khuôn mặt và thân hình không bao giờ lão hóa. Còn nữa… Tập đoàn Diệp thị đừng có phá sản.”
Hai người kẻ xướng người họa. Không khí giương cung bạt kiếm đã thu hút sự chú ý của những người xung quanh. Tiếng xì xào bàn tán vang lên.
Tôi cúi đầu, mất tự nhiên kéo góc áo Diệp Thuật: “Diệp Thuật, ở đây chán quá, em không muốn ở lại nữa.”
“Được, anh dẫn em đến một nơi chỉ có hai người chúng ta.”
Chữ “chỉ có hai người chúng ta” được Diệp Thuật nhấn cực mạnh. Anh ta liếc nhìn Cố Thành vừa mới tắt đài, kẻ đã bị cưỡng ép ra rìa. Đến từng sợi tóc cũng ánh lên vẻ đắc ý.
Lúc rời đi, tôi không nhịn được quay đầu lại nhìn Cố Thành.
Người đàn ông vẫn duy trì tư thế đó, nửa bước không dời, giống như bị cách ly sang một thế giới khác, hơi thở chó mất chủ toát ra nồng nặc.
Tôi chưa bao giờ thấy một Cố Thành như thế. Trong lòng cảm thấy không được thoải mái cho lắm.
12
Kể từ tối hôm đó.
Tôi và Cố Thành liên tiếp một tuần không gặp mặt.
Cứ tưởng tôi và anh cứ thế mà kết thúc. Nào ngờ lúc thời gian bình tĩnh để ly hôn sắp hết, tôi lại nhận được điện thoại của Cố Thành — Bà nội nhập viện rồi.
Không biết ai đã bép xép chuyện tôi và Cố Thành ly hôn ra ngoài. Bà nội biết chuyện, tức giận đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ.
“Bà nội sao rồi?”
Tôi cúp máy, không ngừng nghỉ chạy về nhà họ Cố.
“Bác sĩ gia đình khám rồi, bảo là tạm thời không sao, nhưng không được chịu kích thích nữa.”
Sự việc lần này có vẻ gây ảnh hưởng rất lớn đến Cố Thành, trông anh uể oải, quầng thâm dưới mắt hiện rõ rệt.
Tôi không đành lòng nhìn bộ dạng của anh, rũ mắt gật đầu.
Đang định vào phòng thăm bà thì Cố Thành giữ tôi lại:
“Từ Nhuận Kiều, tạm thời đừng nói sự thật cho bà biết. Khoảng thời gian này, tôi cần cô hợp tác diễn kịch với tôi. Làm thù lao, tôi sẽ chuyển vào tài khoản cô 50 triệu tệ.”
“Cố Thành, anh coi tôi là cái gì?”
Tôi bị anh chọc cho bật cười, hất tay anh ra, nghiến răng nói: “Ai thèm đống tiền bẩn của anh!”
13
Tôi lại dọn về ở nhà họ Cố.
Mặc dù tôi đã giải thích với bà nội, nhưng bà vẫn luôn nghi ngờ mối quan hệ của tôi và Cố Thành. Hết cách, tôi đành phải chuyển về.
Trong lòng tôi từ lâu đã coi bà nội như người nhà, chuyện làm bà tổn thương, tôi không làm được.
Nhưng cứ mãi thế này… Rốt cuộc không phải là cách.
Tôi suy nghĩ một hồi, vẫn đi tìm Cố Thành, thăm dò mở lời: “Tôi cứ ở đây mãi, không tiện lắm đâu nhỉ.”
“Có gì không tiện?” Người đàn ông đang đọc sách khựng lại, rèm mi dài run rẩy, lúc cất lời mang theo hơi thở nghẹn ngào: “Là cô thấy không tiện hay là vì không dễ ăn nói với Diệp Thuật?”
Tôi không nhận ra sự khác thường của Cố Thành, lực chú ý dồn hết vào bộ đồ gợi cảm của anh.
Áo choàng ngủ bằng lụa khoác lỏng lẻo hờ hững, cổ áo xẻ rất sâu, trong từng cử động, đường nét vòng eo và những khối cơ ngực săn chắc đỏ âu thoắt ẩn thoắt hiện.
Dạo gần đây anh toàn ăn mặc thế này đi đi lại lại trong nhà. Giống như mới đi khóa tu nghiệp ở chỗ không đứng đắn nào về vậy.
Tôi chạm tay lên sống mũi đang nóng ran, lầm bầm: “Đều có cả.”
Dứt lời. Không khí chìm vào tĩnh mịch chết chóc.
Hồi lâu sau, Cố Thành mới miễn cưỡng nặn ra một câu: “… Cô có thể đi tìm hắn ta. Chỉ cần vẫn chịu về là được.”
Tôi không hiểu: “Ý anh là sao?”
“Ý là không ly hôn. Không có gì thay đổi cả, cô cũng có thể tiếp tục qua lại với Diệp Thuật.”
Lời của Cố Thành đối với tôi chẳng khác nào Trư Bát Giới đi mua sữa bột cho Đường Tăng, thì bắt gặp Tôn Ngộ Không đang đánh nhau với Lâm Đại Ngọc đang nhổ cây dương liễu vậy.
Tôi tiêu hóa một lúc, nhớ ra điều gì đó, gian nan mở miệng: “Hôn nhân hình thức, ai chơi bời nấy lo? Tôi có thể tìm Diệp Thuật, anh cũng có thể tìm người khác đúng không?”
Nghe tôi nói vậy, Cố Thành như mèo bị giẫm trúng đuôi, cao giọng quát:
“Đương nhiên! Cô tưởng tôi sẽ giữ thân như ngọc vì cô chắc?! Cô tưởng tôi sẽ gặm nhấm nỗi cô đơn lạnh lẽo giữa đêm khuya, khóc lóc đợi cô và cái tên đàn ông chó chết kia ôn tồn xong xuôi trở về, rồi nhìn khuôn mặt cô mà tuyệt vọng tự l…”
Nói đến đây, người đàn ông đột ngột khựng lại, giống như đang cố che giấu bí mật khó mở miệng nào đó. Gốc tai còn đỏ bừng lên một cách kỳ dị.
Tôi cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng cũng không vặn hỏi thêm, chỉ nặng trĩu tâm tư đáp lại một câu: “Để tôi suy nghĩ đã.”
Tôi không biết phải làm sao, đành kể chuyện này cho nhỏ bạn thân nghe.
【Mày đang nói cái tên Cố Thành mặt lạnh, tính chiếm hữu cao đến mức biến thái đó, vậy mà lại có thể nhượng bộ đến mức độ này á?!】
Nhỏ bạn thân xoa cằm, tỏ vẻ thâm sâu khó lường: 【Hay là ổng đang chơi chiêu “nhục truy” hả mày?】