Đích Tử Thật Trông Thật Đáng Thương - Chương 3
5.
Tạ Trì im lặng.
Năm lên sáu, hắn bị bọn buôn người bắt cóc.
Khi ấy, hắn vốn đã biết ghi nhớ sự việc.
Hắn tìm cách trốn khỏi tay lũ gian thương, lưu lạc khắp chốn, cho đến khi lả đi vì đói khát thì gặp được dưỡng phụ mẫu.
Dưỡng phụ mẫu hắn là những người cực kỳ nhân hậu.
Họ dạy hắn cách gieo kê trồng lúa, cách nhận biết rau dại trên rừng. Những ngày tháng ấy, hắn sống rất tiêu dao, tự tại.
Nào ngờ về sau, dưỡng phụ bị cưỡng bách tòng quân rồi biệt tích không về.
Dưỡng mẫu vì lao lực quá độ mà lâm bệnh qua đời, để lại mình hắn đơn độc giữa dòng đời lạc lõng.
Trước lúc lâm chung, bà vì sợ hắn lại bị bắt đi lính, bèn thúc giục hắn mau chóng rời đi, lên kinh tìm lại người thân.
Hắn lặn lội thân đơn dặm trường tới được kinh thành, nhưng lại phát hiện mọi chuyện chẳng hề như mình hằng tưởng tượng.
Mẫu thân kế không đón chào hắn, phụ thân đối với hắn cũng chẳng chút mặn mà.
Trong phủ vẫn có một người tên là Tạ Tùng Đình, đang nghiễm nhiên dùng tên tuổi và thân phận của hắn, cứ như thể hắn chưa từng bị thất lạc bao giờ.
Nhà ấy còn có thêm một vị muội muội xinh xắn đáng yêu, nhưng ánh mắt nhìn hắn lại chất chứa đầy sự chán ghét cùng khinh khi.
Hắn ngồi cùng họ dùng một bữa cơm, rõ ràng mâm cao cỗ đầy nhưng lại thấy đắng chát khó nuốt trôi.
Hắn ngỡ mình đã tìm thấy nhà, nhưng hóa ra lại thấy mình cách nhà càng thêm xa cách.
Tạ Trì quả thực có chút đáng thương.
Hắn bị bắt cóc, khó khăn lắm mới trở về, vậy mà chẳng những mất đi mái ấm, đến cả cái tên và thân phận cũng bị kẻ khác chiếm đoạt.
Nhưng ta cũng chỉ xót xa cho hắn trong thoáng chốc, bởi ta chợt nhớ ra một chuyện hệ trọng hơn: Chẳng phải trên canh thiếp hôn ước vẫn ghi tên Tạ Tùng Đình đó sao?
“Hỏng rồi, ta phải thoái hôn!”
Sắc mặt Tạ Trì chợt trắng bệch: “A Thiền! Là do ta quá kém cỏi sao?”
Ta nhân cơ hội xoa xoa đầu hắn để trấn an: “Đừng sợ, ta là muốn thoái thân sự với Tạ Tùng Đình, sau đó mới cân nhắc việc định thân với Tạ Trì chàng.”
Tạ Trì đột ngột ngẩng đầu, gương mặt nhợt nhạt bỗng ửng lên một ráng hồng: “A Thiền…”
Ta có chút ngượng ngùng, quay mặt đi, cao giọng nói: “Là cân nhắc! Chứ không phải nhất định đâu đấy!”
Đôi mắt Tạ Trì sáng rực lên, hắn mím môi cười đầy vẻ thẹn thùng: “Được vậy, ta cũng đã mãn nguyện lắm rồi.”
Đêm ấy, ta trằn trọc không sao ngủ được, vừa tính toán xem làm cách nào để từ hôn với Tạ Tùng Đình, vừa hồi tưởng lại từng cái nhíu mày, nụ cười của Tạ Trì ban ngày.
Lòng ta cứ thế thắt lại từng hồi… Tạ Trì cười lên trông thật rạng rỡ biết bao.
Trương nương tử cũng không ngủ được, cứ trở mình liên tục.
“Trương nương tử, bà thấy chỗ nào không khỏe sao? Lưng còn đau không, để ta bôi thêm chút cao thuốc nhé?”
Trương nương tử u uất thốt lên: “Ai da, lão nô đây đâu có được ai che chở như tiểu thư. Ta chính mắt thấy mình bị ăn mấy cú đá đau điếng, vậy mà Tạ Trì kia cũng chẳng biết kính lão đắc thọ là gì. Rõ ràng lão già này cần được bảo vệ hơn, vậy mà hắn chỉ biết lao đến hộ tống A Thiền cô nương của hắn thôi.”
“Trương nương tử!” Ta trùm chăn kín đầu, cảm thấy tim gan lẫn mặt mũi đều nóng bừng như lửa đốt.
Trương nương tử bật cười thành tiếng, rồi lại khẽ thở dài: “Tuy nhiên, lời tiểu thư nói lúc trước quả không sai. Cùng chịu hoạn nạn chưa nói lên được điều gì, khi người ta rơi vào cảnh khốn cùng, thường có xu hướng nương tựa vào nhau, lúc đó dễ thành đại sự. Nhưng khi đã hưởng vinh hoa phú quý thì chưa chắc. Tâm can lớn dần lên thì khó lòng dung nạp kẻ khác, lại cứ ngỡ một mình mình cũng có thể làm nên chuyện. Mong sao Tạ Trì sẽ không như thế.”
Ta ló đầu ra khỏi chăn, nhìn chằm chằm lên xà nhà đen ngòm: “Chẳng sao cả, Trương nương tử à. Ta không cầu mai sau, chỉ cầu hiện tại. Chỉ cần hôm nay không phụ lòng nhau, thì mỗi ngày sau này đều không coi là phụ bạc. Nếu thực sự có ngày đó, thì hãy để ngày đó rồi tính. Con người ta không thể vì lo sợ chuyện mai sau mà không sống tốt cho hiện tại, đúng không?”
Trương nương tử cười không khép được miệng: “Chao ôi, ai là người cách đây không lâu còn nói phải xem xét lại, vậy mà hôm nay sau một trận đánh nhau đã đòi cân nhắc định thân? Cái sự thay đổi này làm lão nô chẳng còn nhận ra tiểu thư nhà mình nữa rồi. Cái mặt nhỏ này sao mà thay đổi nhanh thế không biết.”
Ta thẹn quá hóa giận: “Ta thừa nhận mình là kẻ hay thay đổi như tắc kè hoa, bà là nhũ mẫu của tắc kè hoa thì cũng là tắc kè hoa luôn, cả nhà chúng ta đều là tắc kè hoa hết!”
Trương nương tử cười ha hả.
Ta cũng cười, lại chợt nhớ về phụ thân và mẫu thân mình.
Thật hy vọng họ cũng là tắc kè hoa, như vậy sẽ không phải cứ bị biếm trích hết nơi này đến nơi khác.
Chẳng biết họ đã khởi hành chưa? Liệu đường đi có thuận lợi, có bình an đến được Lăng Thành hay không?
Hy vọng phụ thân đến Lăng Thành sẽ chịu an phận vài năm. Nếu còn bị giáng chức nữa, thì quả thực là không còn nơi nào để bị đày đi nữa rồi.
6.
Ta đến Hầu phủ để thoái thân.
Lần này, ta cuối cùng cũng diện kiến được Hầu phu nhân Lý thị.
Bà ta là một quý phụ bảo dưỡng dung nhan rất đắc ý, thong thả nhấp trà, đuôi mắt chân mày đều lộ rõ vẻ khinh mạn đối với hạng dân đen hèn mọn.
Bà ta nhàn nhạt cất lời: “Tống cô nương, chẳng phải ta đã đưa Tạ Trì cho ngươi rồi sao, hôm nay ngươi còn tìm đến đây làm chi?”
Ta chớp mắt đáp: “Nhưng người định ước hôn phối với ta vốn là Tạ Tùng Đình mà. Trên canh thiếp rành rành tên tuổi của Tạ Tùng Đình, ta đến đây đương nhiên là để làm Thế tử phu nhân rồi.”
Bà ta đặt chén trà xuống, cười như không cười: “Tạ Trì chính là đứa trẻ bị thất lạc năm xưa, cũng chính là Tạ Tùng Đình.”
Ta thu lại vẻ mặt, nghiêm nghị nói: “Phu nhân, ta ngờ rằng bà đang lừa gạt ta. Ta chưa từng nghe danh gia nhà họ Tạ có đại đích tử nào bị thất lạc cả. Nếu Tạ Tùng Đình thực sự mất tích, các người nhận dưỡng tử thì cũng nên đổi tên khác cho hắn, chứ không nên để hắn chiếm dụng danh phận của Tạ Tùng Đình thật. Xem ra chuyện thất lạc chỉ là cái cớ để ép ta thoái hôn mà thôi.”
Lý phu nhân lạnh lùng cười: “Bất luận ngươi có tin hay không, sự thật chính là như vậy.”
Ta thở dài: “Được rồi, cứ cho là lời bà nói là thật, Tạ Trì đúng là Tạ Tùng Đình năm xưa đi. Hắn bị bọn buôn người bắt cóc đã đủ đáng thương rồi, kết quả khi trở về, chẳng những mất đi cái tên, mà ngay cả mẫu thân ruột thịt cũng phải chia sớt cho kẻ khác, đây là cái đạo lý gì? Hay là vị Tạ Tùng Đình “giả” kia vốn là một đứa con riêng có thân mẫu không danh phận, nên mới phải đi cướp mẫu thân của người khác?”
“Câm miệng!” Lý phu nhân vỗ bàn đứng phắt dậy, gương mặt lộ rõ vẻ phẫn nộ.
Ta ngước mắt, nhìn thẳng vào bà ta không chút né tránh.
Lý phu nhân cố nén cơn giận, mất kiên nhẫn nói: “Thoái hôn đi! Đưa canh thiếp đây, từ nay ngươi và Hầu phủ ta không còn chút quan hệ nào nữa.”
Đến lúc này, ta lại chẳng vội.
“Phu nhân, chuyện này không thể tính toán đơn giản như vậy được. Hai lần ta tìm đến cửa cầu kiến, các người đều lạnh nhạt ngó lơ. Lệnh ái còn ngang nhiên đến nhà ta đập phá, làm hỏng một chiếc trâm cài, bảy bộ y phục cùng mười lăm bình lọ lớn nhỏ.”
“Y phục đó là mẫu thân ta thức đêm khâu cho ta, vải vóc là bà đã đi khắp phố phường mới tuyển lựa được, dưa muối trong lọ là do chính tay mẹ con ta cùng làm, còn hũ mật ong kia là mẫu thân ta lặn lội vào tận thâm sơn tìm đến nhà nuôi ong mới mua được… Ta đã vất vả mang chúng đến kinh thành xa xôi này, dọc đường không nỡ bỏ lại món nào, vậy mà đều bị Tạ tiểu thư đập nát cả rồi. Bà cũng là người làm mẹ, bà thử tính xem tình mẫu tử ấy đáng giá bao nhiêu tiền?”
Lý phu nhân cười nhạt, vẻ mặt như đã thấu tận tâm can ta: “Nói đi nói lại, chẳng phải cũng chỉ vì tiền sao? Ngươi tưởng món đồ do mẫu thân ngươi làm thì đáng giá lắm chắc? Tống cô nương, tình mẫu tử của kẻ nghèo hèn chẳng đáng bao nhiêu tiền đâu, quanh đi quẩn lại cũng chỉ là vài ba đồng bạc lẻ. Ta coi trọng thì nó đáng giá ngàn vàng, ta không coi trọng thì nó thực chất chẳng đáng một xu. Cho một con số đi, nhưng cũng đừng có mà sư tử ngoạm mồm. Ngươi nên biết, trong mắt ta, bản thân ngươi cũng chẳng đáng một xu. Nếu không phải vì danh tiếng của nhi tử ta, ngươi vốn chẳng có tư cách ngồi đây mà mặc cả.”
Ta kinh ngạc trước suy nghĩ của bà ta, rồi chợt cảm thấy mọi chuyện đều trở nên hợp lý lạ kỳ.
“Phu nhân nói rất có lý. Vậy thì, hãy để ta đập lại cho bõ công đi!”