Đích Tử Thật Trông Thật Đáng Thương - Chương 4
7.
Lý phu nhân sững sờ, dường như không thể tin vào tai mình.
“Ngươi vừa nói cái gì?”
Ta lặp lại lời vừa rồi một lần nữa, rồi nở nụ cười rạng rỡ:
“Ta thấy lời phu nhân nói cực kỳ có lý. Vậy nên, hãy để ta đập lại cho thỏa, như thế đôi bên mới coi là huề nhau. Thêm nữa, Tạ Tùng Đình trong mắt bà có thể giá đáng nghìn vàng, nhưng trong mắt ta cũng chỉ đáng một xu, thậm chí ta còn thấy hắn là kẻ trộm cắp danh phận của người khác, thật đáng hổ thẹn. Hạng người như vậy không xứng làm phu quân của ta. Phụ thân ta cả đời thanh liêm chính trực, vạn lần không dám nhận một kẻ ngay đến cái tên cũng là trộm của người khác về làm tế tử.”
Lý phu nhân tức giận đến mức run rẩy cả người.
Đột nhiên, một người vén rèm xông vào, chính là Tạ Ngọc Như. Ả giận dữ quát tháo: “Ngươi nói năng hồ đồ gì đó? Ca ca ta không phải là quân ăn trộm, rõ ràng là mẫu thân của Tạ Trì đã hại mẫu thân ta…”
“Ngọc Như, im miệng!” Lý phu nhân ngắt lời con gái, bà ta hít một hơi thật sâu, ép mình phải bình tĩnh lại rồi bảo ta: “Ta đồng ý.”
Tạ Ngọc Như kinh ngạc: “Mẫu thân! Con không đồng ý.”
Lý phu nhân ghé tai Tạ Ngọc Như nói khẽ mấy câu. Cuối cùng, Tạ Ngọc Như cũng chịu thỏa hiệp.
Ta bước vào viện của Tạ Ngọc Như. Quả là một nơi tinh xảo mĩ lệ, ta liếc nhìn qua vài cái rồi thu lại tâm trí, chuyên tâm vào việc mình cần làm.
Ta chọn lựa kỹ càng, đập nát mười lăm món bình lọ của Tạ Ngọc Như, dẫm hỏng bảy bộ y phục của ả.
Cuối cùng, dưới ánh mắt đau xót khôn cùng của ả, ta chọn lấy một chiếc trâm trân châu, thẳng tay ném xuống.
Trâm rơi xuống đất, trân châu văng tung tóe khắp nơi.
Vành mắt Tạ Ngọc Như đỏ hoe, ả cắn chặt môi dưới, run rẩy nhìn ta, trông như thể trái tim ả cũng vừa vỡ vụn theo.
Vỡ thì cứ vỡ đi. Ngày hôm qua ta cũng đã đau lòng và khổ sở như thế đấy thôi.
Ta nhìn Tạ Ngọc Như, bình thản nói: “Chúng ta huề nhau rồi.”
Tạ Ngọc Như hằn học: “Ngươi đập phá thì đã sao? Những thứ này mẫu thân ta tùy tiện cũng có thể mua lại mười mấy bộ khác, còn Tạ Trì kia chỉ có thể cực khổ chép sách mới mua nổi cho ngươi. Ta cứ coi như đồ đạc bị lũ mèo hoang chó dại phá hỏng là xong!”
“Phải phải phải, ta biết tiểu thư là người được sủng ái nhất, còn hơn cả Tạ Tùng Đình kia nữa. Trong mắt ta, tiểu thư cũng đáng giá hơn hắn, đáng giá một chiếc trâm, mười lăm cái bình lọ và bảy bộ y phục. Còn Tạ Tùng Đình trong mắt ta chẳng đáng một đồng xu nào. Tiểu thư đã mãn nguyện chưa?”
Ta trở về nhà, trao canh thiếp cho quản sự Tạ phủ.
Hai tờ hôn thư bị xé đôi, mối hôn sự này từ đây triệt để chấm dứt.
8.
Trương nương tử bảo rằng như vậy cũng tốt: “Tạ gia thuở trước vốn hiển hách, nay lại càng lúc càng lụn bại. Nữ nhi có phúc không vào cửa nhà vô phúc, không gả đi lại là chuyện đại hỷ.”
Tạ Trì nấu cho ta một bát mì, bên trong có một quả trứng chần, rắc thêm một nhúm hành hoa, hương vị tươi ngon thơm phức.
Hắn nhìn ta ăn một cách chăm chú, cứ như thể dáng vẻ ta ăn trông rất đẹp mắt vậy.
Ta hơi đỏ mặt, khẽ hỏi: “Nhìn cái gì mà nhìn?”
“A Thiền, trước đây ta chỉ thấy nàng là một cô nương lương thiện, hôm nay mới phát hiện nàng còn rất dũng cảm, muốn làm là làm ngay. Ta vốn cứ ngỡ mọi sự phải chuẩn bị vẹn toàn mới có thể động thủ, nay chợt nhận ra cũng chẳng nhất thiết phải đợi đến lúc vạn sự toàn mĩ.”
Ta không hiểu rõ lời hắn nói cho lắm. Nhưng đến ngày hôm sau, ta đã hiểu.
Hắn mang đơn kiện Lý phu nhân lên công đường.
Nhưng Lý phu nhân dù sao cũng là mẫu thân kế của hắn, đạo lý xưa nay “tử cáo mẫu” (con kiện mẹ) phải chịu phạt hai mươi trượng.
Sau khi chịu xong trận đòn roi, hắn đanh thép tố cáo Lý phu nhân năm xưa đã cố ý vứt bỏ hắn khi còn thơ ấu, lại dùng chính đứa con riêng của bà ta để tráo đổi thân phận đích tử của hắn.
Để cho kẻ giả mạo Tạ Tùng Đình kia dùng tên tuổi của hắn, ghi tên dưới danh nghĩa mẫu thân ruột của hắn, nhằm lừa dối ngoại gia, hưởng thụ đủ mọi bổng lộc và sự hậu thuẫn từ ngoại gia hắn cung cấp.
Nếu không phải hắn viết thư về ngoại gia hỏi cho ra lẽ, hắn cũng không biết rằng hằng năm ngoại gia phải gửi cho Hầu phủ bao nhiêu tiền của để nuôi dưỡng kẻ giả mạo kia.
Kinh Triệu Phủ Doãn đối với vụ án này vô cùng trọng thị.
Bởi lẽ Tạ Tùng Đình hiện nay là Thế tử Hầu phủ do triều đình sắc phong.
Nếu sự tình đúng như lời Tạ Trì nói, thì Tạ Tùng Đình kia chỉ là hạng “ngoại thất tử” (con riêng bên ngoài), để hạng con riêng chiếm đoạt sắc phong triều đình, quả thực là đại nghịch đạo lý, làm mất thể thống hoàng gia.
Tạ Trì cung cấp một số nhân chứng và vật chứng, nhưng Kinh Triệu Phủ Doãn tự có phương pháp tra án riêng của mình.
Tạ Trì được người ta khiêng về nhà.
Ta vội mời đại phu đến bôi thuốc cho hắn. Nhìn hắn đau đớn đến nhăn mặt nhíu mày, mũi ta chợt thấy cay cay.
Ta lau đi những giọt nước mắt bất chợt trào ra, đợi đại phu đi rồi mới không kìm được mà trách: “Đã biết trước phải chịu đòn roi, sao chàng không chờ thêm chút nữa? Đợi đến khi chàng thi đỗ Tú tài, chẳng phải sẽ miễn được trận đòn này sao?”
Tạ Trì gắng sức đưa tay định lau nước mắt cho ta, nhưng lại vô tình động chạm đến vết thương sau lưng, khiến hắn khẽ rít lên một tiếng.
Ánh mắt hắn lấp lánh ý cười, khí chất cả người bỗng trở nên ung dung tự tại, không còn vẻ căng thẳng, bất an như buổi đầu mới gặp.
Hắn cười dịu dàng đáp lời: “Phải, vốn dĩ ta cũng định như thế. Đợi đến khi thi đỗ Tú tài, hay thậm chí là đỗ Tiến sĩ, đường hoàng bước lên Kim Loan điện thỉnh cầu Bệ hạ đòi lại công lý cho mình. Thế nhưng ta lại nghĩ, như vậy thì phải đợi thêm bao nhiêu năm nữa đây? Danh tiếng của ta hiện giờ đã hoen ố như vậy, nếu chờ thêm nhiều năm, liệu ta có thực sự chờ nổi không? Cho dù ta chờ được, ta cũng không muốn đợi nữa. Ta không thể để một A Thiền tốt đẹp như thế này lại phải gả cho một kẻ mang danh tiếng bại hoại như ta được.”
Lòng ta bỗng thấy ấm nóng, tựa như có một vầng thái dương nhỏ vừa mọc lên trong tim vậy.
“Ta có nói là sẽ gả cho chàng đâu.”
“Nàng chưa nói, là do ta tự nghĩ thôi. A Thiền, ta có thể nghĩ như vậy được không?”