Đích Tử Thật Trông Thật Đáng Thương - Chương 2
3.
Tạ Trì cứ cách dăm ba bữa lại mang đồ sang nhà ta.
Hắn vốn tính hay e thẹn, đặt đồ xuống là muốn đi ngay, đến ngụm trà cũng chẳng dám uống.
Mãi đến khi Trương nương tử níu giữ lại, hắn mới chịu ngồi xuống ngay ngắn, cử chỉ thanh tao mà nhấp chút trà xanh.
Hàng mi dài của hắn khẽ rung động, những ngón tay thuôn dài vì ngượng nghịu mà ửng hồng nơi đốt ngón tay.
Trương nương tử càng nhìn càng thấy hài lòng, cười hiền hậu hỏi hắn dạo này làm gì, đọc sách chi.
Hắn thưa rằng đang theo học tại tộc học của Tạ gia, vì vỡ lòng muộn nên nay mới đọc đến quyển Luận Ngữ.
“Nhưng ta vẫn luôn nỗ lực đèn sách, chẳng dám lười nhác chút nào. Ta sẽ dốc sức học tập, mong có ngày xứng đáng với tiểu thư.”
Nghe vậy, Trương nương tử càng thêm vừa ý.
Ta cũng thấy hài lòng.
Chiếc trâm cài hắn mang tặng có đính những viên trân châu nhỏ xíu, trông vô cùng trang nhã, ta rất mực yêu thích.
Đêm xuống, Trương nương tử thủ thỉ: “Lão nô thấy Tạ Trì này rất khá. Hắn thấy chum nước cạn liền giúp ta gánh đầy, thấy trước cửa có rác rưởi cũng dọn dẹp sạch sẽ mới rời đi. Người này trong mắt có việc, lại biết nặng nhẹ nóng lạnh, xem chừng còn tốt hơn Tạ Tùng Đình gấp bội.”
Trên đường lên kinh, ta đã từng vô số lần tưởng tượng xem Tạ Tùng Đình là người thế nào. Ngờ đâu đến tận giờ, một mặt cũng chẳng được thấy.
Thực ra, chân tướng đã quá rõ ràng rồi.
Tạ Tùng Đình vốn chẳng coi hạng người như ta ra gì, Hầu phủ lại chẳng muốn kết thân, nên mới đẩy một Tạ Trì không được sủng ái ra gánh thay.
Ta gật đầu đáp: “Dạ, cũng đúng. Nhưng thôi, cứ để xem thêm đã.”
Phú quý của Hầu phủ, hắn còn chưa chạm tới được một phân. Đợi đến khi hắn chạm vào rồi hãy hay.
Mẫu thân ta từng nói, một người khi bần hàn mà giữ mình thật thà thì chưa nói lên được điều gì, bởi khi ấy họ chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài thật thà.
Phải đến khi công thành danh toại mà vẫn giữ vững bản tâm, đó mới thực sự là người lương thiện.
Kinh qua hết thảy phồn hoa thế gian mà vẫn giữ được tâm tính thanh khiết, đó mới là đấng lang quân như ý.
Bà luôn mong ta tìm được một người như thế.
Cuối cùng, bà còn tràn đầy kỳ vọng mà dặn ta hãy tìm một người giống như phụ thân ta vậy.
Ờ thì…
Ta còn chưa dùng bữa mà đã thấy “no ngang” tận cổ rồi.
4.
Ngày thứ hai, cánh cửa nhà ta bị người ta đập vào dữ dội.
Ta vừa mở cửa, một nữ tử y phục gấm vóc lụa là, dẫn theo một toán người đứng lù lù trước ngõ.
Chẳng đợi chúng ta lên tiếng chào hỏi, ả đã hiên ngang bước vào, lạnh lùng hạ lệnh: “Lục soát cho ta!”
“Các người định làm gì?”
Trương nương tử vội vàng ngăn cản, nhưng bị bọn chúng thô bạo đẩy sang một bên.
Đám gia bộc hung ác như hổ đói lao vào trong phòng, bắt đầu đập phá, sục sạo khắp nơi.
Chúng lật tung rương hòm, tìm thấy chiếc trâm cài đính trân châu, rồi hớn hở reo lên: “Tiểu thư, tìm thấy rồi.”
Vị tiểu thư kia cười lạnh một tiếng: “Dám trộm đồ đến tận chỗ của ta, quả đúng là một lũ trộm cướp cùng một giuộc.”
Cánh cửa lại bị đẩy ra một lần nữa, Tạ Trì thở hổn hển chạy tới, vội vã kêu lên: “Các người làm gì vậy? Đó là món đồ ta dành dụm tiền chép sách mà mua, không phải đồ trộm cắp. Tạ Ngọc Như, ngươi chớ có ngậm máu phun người!”
Tạ Ngọc Như giơ cao chiếc trâm trân châu, mỉa mai: “Ngươi chép sách được mấy đồng bạc lẻ mà mua nổi loại trân châu thượng hạng thế này? Tạ Trì, trước đây ngươi làm tên trộm, giờ lại dắt theo vị hôn thê cùng hành nghề đạo tặc, thật đúng là làm nhục gia môn. Đánh cho ta!”
Ả thẳng tay ném chiếc trâm xuống đất, món trang sức vỡ tan tành thành bốn mảnh.
Đám đầy tớ lập tức lao về phía Tạ Trì.
Ta và Trương nương tử nhìn nhau một cái, rồi đồng loạt lao thẳng về phía Tạ Ngọc Như.
Ả bị chúng ta túm được, đánh cho kêu gào thảm thiết.
Đám gia bộc thấy chủ bị đánh liền quay sang tấn công chúng ta.
Ta và Trương nương tử nhất quyết không buông tay, cứ nhắm vào Tạ Ngọc Như mà ra đòn.
Tạ Trì che chắn trước thân hình ta, dù bị bọn chúng đánh ngã xuống đất vẫn cố gắng gập người bảo vệ ta, tạo điều kiện cho ta tiếp tục “dạy dỗ” Tạ Ngọc Như.
Hiện trường nhốn nháo một phen, mãi sau nhờ hàng xóm láng giềng phát hiện, hớt hải chạy vào can ngăn thì đôi bên mới tách nhau ra.
Tạ Ngọc Như buông lời hăm dọa rồi nhếch nhác bỏ chạy.
Chúng ta nhìn nhau, bỗng chốc bật cười ha hả, nhưng cười một hồi lại chẳng thốt nên lời.
Tạ Trì mặt mũi bầm dập, khóe miệng ta đau nhói, Trương nương tử thì tay chống lưng kêu “ái chà ái chà”.
Tạ Trì đi mua cao thuốc về, nhìn Trương nương tử bôi thuốc cho ta mà đôi tay lúng túng chẳng biết đặt vào đâu.
“A Thiền, thực xin lỗi vì đã liên lụy đến nàng. Ả ta là nhắm vào ta, nhưng chiếc trâm kia thực sự là do ta chép sách tích cóp tiền mới mua được.”
Ta mỉm cười, cái chạm vào vết thương nơi khóe miệng khiến ta khẽ rít lên một tiếng.
“Ta biết mà. Thế nên khi thấy nó bị vỡ, ta xót xa lắm. Chẳng biết chàng phải chép bao nhiêu cuốn sách mới đổi được một chiếc trâm như thế.”
Tạ Trì ngước mắt, kinh ngạc nhìn ta trân trối.
“A Thiền, đã có ai nói với nàng rằng… nàng là một cô nương cực kỳ tốt chưa?”
Ta kiêu hãnh ngẩng cao đầu: “Đó là lẽ đương nhiên. Rất nhiều người nói ta tốt, bản thân ta cũng thấy mình cực kỳ tốt.”
Trương nương tử bật cười, phụ họa theo: “Phải đó, lão nô cũng thấy tiểu thư nhà ta là tốt nhất.”
Ta quay sang hỏi Tạ Trì: “Còn chàng? Chàng thấy bản thân mình thế nào?”