Đích Tử Thật Trông Thật Đáng Thương - Chương 1
1.
Phụ thân ta vốn là bậc trung thần, tính tình cương trực, khí tiết hiên ngang.
Năm đó, vị Quyền tướng đương triều dùng kiệu hoa quá nghi thức phẩm cấp để về quê vinh quy bái tổ.
Giữa lúc bá quan đều im hơi lặng tiếng, duy chỉ có phụ thân ta dâng sớ lên bệ hạ, bộc trực can ngăn rằng điều đó trái với lễ nghi phép tắc.
Kết cục là khi ta mới lên sáu, đã phải theo người chịu cảnh giáng chức, rời khỏi đế kinh.
Suốt nhiều năm tại chốn quan trường xa xôi, người khác ba năm một lần thăng chức nhỏ, sáu năm một lần thăng chức lớn, duy chỉ có phụ thân ta, kỳ khảo hạch nào cũng xếp loại Trung Thượng, vậy mà suốt mười năm ròng rã vẫn dậm chân tại chỗ.
Sau cùng, chức quan cũng có biến động, nhưng lại là… tiếp tục bị biếm trích.
Ấy là do ông đã vượt cấp đàn hạch thượng quan, cáo buộc địa phương phân chia thuế vụ bất công: hào thân nộp ít, thứ dân nộp nhiều, trái với pháp độ của triều đình.
Lần này, phụ thân bị đày đến một nơi còn tiêu điều, hẻo lánh hơn trước.
Mẫu thân ta đã rơi lệ.
Bà nói ta nay đã mười sáu, độ tuổi đương xuân, nếu lại theo phụ thân đến chốn thâm sơn cùng cốc ấy, e là cả đời này phải chôn vùi nơi rừng thiêng nước độc.
Người ta thường nói “nước chảy chỗ thấp, người hướng chỗ cao”.
Bà đã gả cho phụ thân, đành phải theo ông mà “chảy xuống chỗ thấp”, nhưng con gái của bà không thể chịu khổ như thế được.
Bà bảo ta lên kinh tìm đến vị hôn phu gia — chính là phủ Thuận Nghĩa Hầu.
Bà kể năm xưa bà và Hầu phủ chủ mẫu là khuê mật chí thân, hai nhà sớm đã định ước chỉ phúc vi hôn.
Về sau, vị khuê mật ấy tạ thế, bà lại theo phụ thân bị điều rời kinh thành, bấy lâu nay vẫn luôn chờ đợi ngày được hồi kinh để xem thái độ của Hầu phủ ra sao mới quyết định có tiếp tục mối duyên này hay không.
Nhưng bà chờ hết năm này qua năm khác, mắt thấy ngày về kinh càng lúc càng vô vọng, không đành lòng để ta lỡ dở thanh xuân, bèn sai nhũ mẫu hộ tống ta lên kinh hỏi rõ ý tứ của Hầu phủ.
Bà dặn dò kỹ lưỡng: “A Thiền, nếu Hầu phủ vẫn giữ tình xưa, con hãy xem xét kỹ xem vị đích tử Tạ Tùng Đình kia nhân phẩm ra sao. Nếu hắn là người trọng tình trọng nghĩa, thì tiếp tục hôn ước, bằng như phẩm chất tồi tệ, thì cứ việc hủy bỏ mối duyên này. Mẫu thân sẽ nhờ người khác tìm nơi tử tế cho con. Tóm lại, con cứ đứng chân ở kinh thành cho vững, đợi mẫu thân dàn xếp ổn thỏa cho phụ thân con xong, cứ mặc kệ ông ấy ở đó một mình, mẫu thân sẽ lên kinh tìm con.”
Hì hì.
Hóa ra ta mới là bảo bối tâm can của mẫu thân, còn phụ thân sớm đã thành “khúc củi già” bị bỏ lại phía sau rồi.
Lúc tiễn biệt, mẫu thân quyến luyến không rời, đôi mắt đượm vẻ ưu tư.
Còn ta vốn tính tình phóng khoáng, chẳng chút lo sợ.
Thế nhưng khi sắp tới chân thành kinh đô, ta mới chợt thấu hiểu nỗi lo của người!
Suốt bao năm qua, Thuận Nghĩa Hầu phủ chưa từng có một phong thư qua lại, những lá thư mẫu thân gửi đi cũng chẳng thấy hồi âm.
Người ta e là đã sớm xem thường nhà ta rồi. Hôn sự này, tám chín phần là sẽ hỏng bét.
2.
Đến khi ta đặt chân tới kinh thành, đã đôi ba lần đến bái phỏng nhưng đều chẳng thể diện kiến Hầu phu nhân, cũng chẳng gặp được Tạ Tùng Đình.
Ngược lại, ta lại nghe được một chuyện kỳ quặc về thật giả đích tử đương thời.
Thì ra, Thế tử Hầu phủ hiện nay – Tạ Tùng Đình – vốn chẳng phải con đẻ của Thuận Nghĩa Hầu, mà chỉ là dưỡng tử được đưa về sau khi vị đích tử thật bị thất lạc.
Cách đây không lâu, đích tử thật tên gọi Tạ Trì đã trở về, Tạ Tùng Đình lẽ ra phải trả lại vị trí Thế tử.
Chẳng ngờ, Tạ Trì lại là kẻ chẳng ra gì.
Hắn về phủ chưa đầy ba tháng mà tiếng xấu đã đồn xa khắp kinh thành.
Đầu tiên là đi thanh lâu mà quỵt bạc, bị người ta đánh đuổi ra ngoài.
Sau đó lại trộm châu hoa của muội muội đem đi bán, chẳng may bị bắt quả tang tại trận.
Đại tiểu thư Hầu phủ Tạ Ngọc Như tức giận đến mức tuyên bố trước mặt bàn dân thiên hạ rằng không có hạng ca ca như hắn.
Những chuyện xấu xa như thế, kể ra không xiết.
Ta và Trương nương tử nghe mà ngẩn ngơ cả người.
Ở nơi thâm sơn cùng cốc của chúng ta, làm sao nghe được những chuyện lạ đời như vậy.
Trương nương tử sầu não: “Thế này thì biết tính sao? Tiểu thư, rốt cuộc người phải gả cho vị nào đây?”
Ta: “…”
Trương nương tử à, xin hãy tỉnh táo lại đi, có khi người ta chẳng muốn gả vị nào cho ta đâu.
Thế nhưng, ta đã lầm.
Vào một buổi sớm tinh sương, cánh cửa viện nhỏ của ta bị gõ vang. Một vị quản sự dáng vẻ bề thế dẫn theo một thiếu niên gầy gò bước vào.
Vị quản sự nói: “Nghe danh tiểu thư lên kinh tìm thân, chuyện hôn sự năm xưa do Tiên phu nhân định hạ, phu nhân hiện tại của chúng ta vốn không hề hay biết. Tuy nhiên, Hầu phủ ta không có thói bội tín nghĩa. Đây chính là con trai của Tiên phu nhân – Tạ Trì đích tử. Nếu tiểu thư có lòng, đây chính là vị hôn phu của người, hết thảy giao cho tiểu thư định đoạt.”
Dứt lời, quản sự nọ như sợ ta sẽ đeo bám không buông, vội vã rời đi, chẳng thèm nói thêm lấy một lời. Chỉ còn lại thiếu niên nọ đứng trước cửa nhà ta.
Gương mặt hắn lộ rõ vẻ quẫn bách, vành tai đỏ ửng, đôi mắt chẳng dám nhìn thẳng vào ta.
Hắn cúi đầu, khẽ thốt: “Tống tiểu thư, hôn sự là do mẫu thân ta định đoạt. Ta lưu lạc bên ngoài nhiều năm, sau khi hồi kinh danh tiếng lại không tốt. Nếu tiểu thư không nguyện ý…”
Ta gật đầu: “Ta quả thực không nguyện ý.”
Đầu hắn càng cúi thấp hơn, giọng nói có phần nghẹn ngào: “Ta hiểu rồi, ta sẽ chủ động từ hôn, tuyệt đối không làm tổn hại đến thanh danh của tiểu thư.”
Mỗi khi ta cố kìm nén nước mắt, muốn khóc mà lại sợ bị người khác phát hiện thì cũng đều như thế.
Cổ họng thắt lại, khô khốc, cứ ngỡ bản thân che giấu rất giỏi, nhưng thực chất chỉ cần nghe giọng là biết sắp khóc đến nơi rồi.
Ta chớp chớp mắt, mỉm cười nói: “Ta không nguyện ý là bởi vì ta chưa hiểu chút gì về chàng cả. Hay là chúng ta cứ thử qua lại, để ta hiểu thêm về chàng xem sao?”
Thiếu niên đột ngột ngẩng đầu, đôi đồng tử đen nhánh sáng rực lên, vì kinh ngạc mà trở nên sinh động đến lạ kỳ!
Phụ thân ta từng nói, kẻ có ánh mắt thanh chính thì tâm tính không thể quá tệ. Ta thấy Tạ Trì này cũng không tệ lắm, ít nhất thì dung mạo cũng rất vừa mắt.
Trương nương tử có chút lo âu: “Trông thì đúng là một đứa trẻ ngoan, chỉ là tiếng xấu có hơi nhiều…”
Ta lại chẳng hề bận tâm: “Trương nương tử, đừng sợ, phụ thân còn từng bị gọi là hôn quan kia mà.”
Nhưng chúng ta đều biết, ông ấy là một vị quan tốt. Nhân phẩm thế nào, ta có mắt, ta sẽ tự mình nhìn nhận.