Vệ Sơ Vũ - Chương 8
18
Ba năm sau, ta theo thiếu gia phong lưu vào kinh dâng hạ lễ chúc mừng Thái tử điện hạ sinh quý tử.
Mạnh Lạc Xuyên và tiểu cô Vân Nhi năm tuổi vì chuyện tối nay ai được ngủ chung với ta mà cãi nhau chí chóe không ngừng.
Mạnh Lạc Xuyên lộ rõ bản tính ương bướng bá đạo, cãi không lại liền động thủ, cướp luôn hồ lô đường của Vân Nhi khiến con bé gào khóc um sùm.
Ta vươn tay véo lấy tai hắn mà vặn một vòng thật mạnh.
Đôi mày kiếm tinh túy của hắn nhíu lại thành một cục, miệng vừa xuýt xoa kêu đau vừa xin tha: “Ta sai rồi phu nhân, ta sai rồi, van phu nhân buông tay…”
“Thần tiên tỷ tỷ tha cho ta đi, tỷ tỷ tốt của ta ơi!”
Vân Nhi phá lên cười qua làn nước mắt, lè lưỡi trêu chọc hắn, đồng thời phồng lên một bong bóng nước mũi rõ to.
Bên trong cỗ xe ngựa nhỏ, tiếng cười đùa vang lên rộn rã:
Nhị công tử Hoài Nam Vương Mạnh Lạc Xuyên – thiếu gia phong lưu nức tiếng thiên hạ, duy chỉ đứng trước mặt ta lại ngoan ngoãn nhu thuận như một con mèo nhỏ.
Ba năm trước, khi ta vừa xuôi dòng Giang Nam chưa được bao lâu, người nhà họ Tiêu đã không quản ngàn dặm phái người đi tìm ta.
Lúc đó, ta vừa phá thai, thân thể vô cùng hư nhược, một mình gồng gánh bốc thuốc bổ.
Nào ngờ lại đụng độ Tiêu Nhiễm cách một con phố.
Ta biết hắn rốt cuộc cũng nhìn thấy ưu điểm trên người ta, nhưng ta chẳng còn muốn soi sáng cho tiền đồ của bọn chúng nữa.
Ta nhảy phắt lên chiếc xe ngựa đậu bên đường, dùng một cây trâm dí thẳng vào yết hầu Mạnh Lạc Xuyên.
Đôi mắt đen láy của hắn bất động nhìn chằm chằm ta: “Nàng không biết ta là ai ư?”
Ta ấn sâu cây trâm thêm một tấc: “Ngươi có biết ta là ai không?”
Hắn rõ ràng là không biết.
“Ngươi còn không biết ta là ai, dựa vào đâu bắt ta phải biết ngươi là ai? Đi mau!”
Ta tránh được Tiêu Nhiễm, nhưng lại không tránh khỏi Mạnh Lạc Xuyên.
Xe ngựa chạy đến ngoài thành, máu tươi trên người ta tuôn trào ồ ạt.
Thiếu gia phong lưu muốn đưa ta về nhà, nhưng ta làm gì có nhà.
Căn phòng nhỏ xập xệ thuê trọ đến cả cái bàn cái ghế tử tế cũng không có, hắn đành đứng cạn bên giường, đứng đến lúc sinh lòng thương cảm mà ra tay cứu giúp.
Ta ngày đêm lao lực vất vả, lòng bàn tay sần sùi chai sạn, mu bàn tay còn loang lổ vết sẹo do dầu mỡ bắn vào. Khi mang thuốc đến cho ta, hắn đưa kèm một lọ thuốc trị sẹo.
“Con gái chỗ nào cũng đáng quý, phải biết yêu thương bản thân mình thêm một chút.”
Những vết thương mà người nhà họ Tiêu nhắm mắt làm ngơ, hắn lại nhìn thấu.
Kẻ mọc mắt có mặt khắp thế gian, nhưng người mọc tim lại hiếm như lá mùa thu.
Trùng hợp làm sao, Mạnh Lạc Xuyên lại là một người có tâm.
Người có tâm muốn làm cảm động một người là chuyện vô cùng dễ dàng, ta và hắn đến bên nhau cũng thuận lý thành chương.
Ngươi tưởng ta sẽ cô độc đến già sao?
Chạm tay vào lồng ngực thanh thản, ta biết mình chưa từng phụ lòng bất kỳ một ai, cũng hiểu rằng không nên cớ gì lại đi phụ chính bản thân mình.
Đời người dài đằng đẵng, yêu lầm người, đi sai đường, thảy đều có thể quay đầu làm lại.
Người sống không bao giờ để con đường bức chết.
Cuộc đời tươi đẹp rạng rỡ của ta cớ sao phải vì sai lầm của kẻ khác mà chìm vào tăm tối, muôn kiếp không được siêu sinh?!
Ta cứ phải sống thật rực rỡ, một cuộc đời dầu sôi lửa bỏng thì mới bõ công tồn tại!
19
Mạnh Lạc Xuyên tiến cung, Vân Nhi vô cùng tò mò ngạc nhiên trước mọi thứ ở kinh thành.
Ta bèn đưa con bé đi chọn vài món đồ chơi nhỏ nhắn. Mặt hình búp bê mập mạp trên chiếc trống bỏi trông khá giống Vân Nhi.
Ta đang cầm nó trêu chọc con bé, bỗng từ phía sau vang lên một tiếng gọi đầy kinh ngạc: “Sơ Vũ!”
Bốn mắt nhìn nhau. Tiêu Nhiễm đứng ngược sáng, giữa mi tâm hằn đầy sương gió, bóng dáng mỏng manh như một cơn gió cũng đủ cuốn bay, xa lạ đến mức ta phải mất nửa ngày mới nhận ra.
“Sơ Vũ, ta đã tìm nàng suốt ba năm qua, ba năm nay nàng đi đâu vậy?”
Hắn vươn tay toan níu lấy ta, ta lùi lại một bước, lạnh lùng gạt phắt tay hắn ra: “Làm càn!”
“Đại nhân xin tự trọng.”
Vân Nhi thấy ta biến sắc, ném luôn cái trống bỏi trên tay, chắn ngang trước mặt ta: “Ngươi là kẻ nào mà dám vô lễ như vậy?”
Tiêu Nhiễm rũ mi mắt, vừa đau đớn vừa kinh hỉ nhìn Vân Nhi: “Đây… đây là con của chúng ta sao? Nàng lại chăm bẵm nó tốt đến thế này, trông cao hơn hẳn đám trẻ cùng lứa hai cái đầu… Đây là trưởng nữ của ta, mẫu thân mà biết chắc chắn sẽ mừng vui khôn xiết. Nàng vất vả rồi, mau cùng ta trở về…”
“Đại nhân!”
Ta cảm thấy thật nực cười.
Chẳng lẽ sự lương thiện của Vệ Sơ Vũ ta trong mắt bọn họ lại trở thành món đồ bẩm sinh đê tiện? Nhận rõ sự thấp hèn đê tiện trong huyết quản nhà họ Tiêu, bị bọn họ tổn thương hết lần này tới lần khác, vẫn cam tâm tự lôi dao đâm ngược lại chính mình sao?
Ta trước nay vẫn luôn giữ lấy tấm lòng lương thiện như phụ thân, nhưng ta sẽ không ngu muội thêm lần nào nữa.
“Chúng ta đã hòa ly rồi.”
“Ngươi cũng không có cái số mệnh tốt để sở hữu một đứa trẻ tuyệt vời đến thế đâu.”
Sắc mặt Tiêu Nhiễm trắng bệch, không tìm thấy nửa phần dấu vết giống hắn trên khuôn mặt Vân Nhi, hắn mới bi ai thu tay về. Một lúc lâu sau, hắn lại miễn cưỡng nặn ra ba phần tươi cười:
“Không sao cả, chỉ cần là con của nàng, nhặt được hay tự sinh ra ta đều nhận…”
“Nha đầu, ta là phụ thân của con, Tiêu Nhiễm…”
“Sau này ta sẽ luôn ở bên cạnh con và mẫu thân, được không?”
Hắn giơ tay định ôm lấy Vân Nhi, ta giận đến run người, đẩy hắn ra một cái thật mạnh: “Ngươi điên rồi sao, thấy ai cũng nhận xằng là con cái! Đám chó mèo ven đường kia cũng là con cái nhà ngươi à?!”
Vân Nhi bị ông phụ than từ trên trời rơi xuống chọc tức đến đỏ mặt tía tai, lập tức nhảy cẫng lên tát thẳng vào mặt hắn một cái chát chúa: “Ngươi tính là cái thá gì mà dám bắt quận chúa Hoài Nam Vương ta gọi ngươi là phụ thân? Từ đâu chui ra con chó dại dám quấy rầy tẩu tẩu ta mãi không buông? Không sợ nhị ca ta đánh gãy xương ngươi sao?”
Tiêu Nhiễm bị cái tát làm cho choáng váng mụ mị, ngẩn ngơ tìm kiếm dấu hiệu đùa cợt trên mặt ta.
Mãi đến khi tên hộ vệ mặc thường phục phía sau ta vỗ tay lên chuôi đao bên hông, hằm hằm lườm hắn, hắn mới chịu tin.
Hoài Nam Vương – huynh đệ ruột thịt được bệ hạ tín nhiệm nhất, là quý nhân quyền khuynh triều dã chân chính không ai dám ngáng đường.
Hắn không so bì nổi, càng không chọc nổi.
Sự bi thương trào dâng trong đáy mắt, tay Tiêu Nhiễm giơ lên rồi lại buông thõng xuống, hệt như cái ngày ta rời kinh, luôn do dự, luôn dò xét.
“Vân Nhi, chúng ta đi thôi.”
Vân Nhi chẳng thèm liếc hắn thêm một cái, kéo tay ta quay phắt người bước đi: “Cái loại người vô lễ này may mà chưa đụng phải nhị ca ta, nếu không huynh ấy phi đánh gãy tay hắn mới hả.”
Có lẽ do ta nhìn nhầm chăng, thân thể Tiêu Nhiễm bỗng nhiên run bắn lên một nhịp.