Trùng sinh, đổi hôn ước, ta yên ổn làm Hoàng hậu - Chương 3
5.
Thái tử không đến đón dâu.
Nghe nói thân thể chưa bình phục, không tiện xuất hành.
Nhưng ta nhớ rõ, hôm ta chắn nhát đao ấy, hắn chỉ ngất đi, căn bản không hề bị thương.
Không đến? Hẳn là cố ý!
Nhị hoàng tử thì ra dáng đến tận nơi.
Thẩm Liễu Nhi lại càng vui mừng.
Đoàn đón dâu của Thái tử là võ tướng trọng thần, còn có thân tín Hàn Lâm của Thái tử, cùng vài bà vú trong cung.
Kiệu hoa chao đảo khiến ta choáng váng, suýt nữa mấy lần muốn nôn ra.
Lay lắc mãi, cuối cùng cũng đến Đông Cung.
Trong tẩm điện xa hoa tráng lệ, kỳ trân dị bảo nhiều không kể xiết.
Gian trong còn đốt một loại hương thơm ngọt dịu, chỉ cần ngồi trên mép giường thôi cũng thấy thần trí lâng lâng, cơn choáng váng khi nãy nhờ vậy mà giảm đi đôi chút.
Khi Thái tử vén khăn voan của ta, ta vẫn còn chìm đắm trong hương thơm dìu dịu tỏa khắp phòng, khó lòng tự thoát ra.
Thái tử quả nhiên tuấn mỹ, kiếm mi tinh mục, dung nhan phong thần tuấn lãng, quả thật xứng với hai chữ “thế tử”.
Ta cũng không kém, dung mạo kiều diễm, da trắng như tuyết, nơi khóe mắt phải lại có một nốt ruồi lệ, càng tăng thêm vài phần quyến rũ mê người.
Thái tử và ta, xem như cũng xứng đôi.
6.
Chúng ta cùng ngồi trên giường cưới, bốn mắt nhìn nhau. Thái tử khẽ sững sờ: “Ngươi là Thẩm Yêu Nhi, không phải Thẩm Liễu Nhi?”
Ta cũng thoáng ngây ra: “Ngài… nhận ra nhanh như vậy?”
Dung mạo ta và Thẩm Liễu Nhi gần như như đúc, chỉ trừ nốt ruồi lệ ở khóe mắt, ngay cả người trong phủ cũng khó phân biệt, huống hồ Thái tử? Vì sao hắn vừa nhìn đã nhận ra ta?
Thái tử chăm chú nhìn ta vài lần, trầm ngâm suy nghĩ, ngón tay khẽ lướt qua nốt lệ chí nơi khóe mắt ta, thì thầm: “Là thật…”
Hơi thở ấm áp phả vào mặt khiến ta tim đập rộn ràng, trong lòng không khỏi mong chờ động tác tiếp theo của hắn.
Khóe môi Thái tử cong lên, cười nhạt: “Thẩm Liễu Nhi khóe mắt không có nốt ruồi, có nốt ruồi là Thẩm Yêu Nhi.”
Ta khẽ chạm tay vào khóe mắt mình, lòng đầy nghi hoặc — hắn biết được chuyện này thế nào?
Dù sao ta cũng chẳng định đội danh nghĩa của Thẩm Liễu Nhi để làm gì.
Ta lập tức quỳ xuống, nhẹ giọng nói: “Thỉnh Thái tử thứ tội, thiếp thân đích thực là Thẩm Yêu Nhi.”
Thái tử lại chẳng hề tức giận.
Hắn nâng cằm ta lên, ánh mắt sâu xa: “Trấn Quốc Công lấy giả tráo thật, đem ngươi – một thứ nữ – gả tới, là có dụng ý gì?”
Ta đáp: “Thánh chỉ của Hoàng thượng là ban hôn cho đích nữ Thẩm gia, thiếp vốn là đích nữ. Mẫu thân ta chính thất, chỉ là sớm qua đời. Phụ thân lấy thiếp làm phu nhân, từ nhỏ đã gửi ta về thôn trang. Nhân duyên trùng hợp, mới có thể thay Điện hạ chắn một đao.”
Ta vén tay áo, lộ ra vết sẹo dài nơi cánh tay.
Thái tử liếc nhìn, giọng lạnh: “Ngươi biết chuyện này coi là khi quân chăng?”
Ta lắc đầu, giải thích: “Hoàng thượng ban hôn vốn vì công cứu giá. Người chắn đao chính là thiếp. Tên báo lên là do phụ thân, thiếp đâu dám nói là khi quân?”
Khóe môi Thái tử khẽ nhếch: “Miệng lưỡi sắc bén.”
Hắn không nổi giận, cũng chẳng truy cứu thêm.
Đúng như ta dự đoán — Thái tử chẳng mấy bận tâm vị trí Thái tử phi thuộc về ai.
Ta thuận thế nói tiếp: “Thiếp thân muốn cùng Điện hạ làm một cuộc giao dịch.”
Ánh mắt Thái tử thoáng kinh ngạc: “Ồ? Giao dịch gì?”
“Thiếp biết Điện hạ sủng ái Bạch trắc phi, chỉ mong một đời một đôi. Thiếp nguyện làm Thái tử phi hữu danh vô thực, không cầu ân sủng, chỉ mong ngày Điện hạ đăng cơ, ban cho thiếp tự do.”
Hắn nhíu mày, nghi hoặc: “Tại sao?”
“Chốn hoàng cung ăn người không nhả xương, tranh đấu không dứt. Thiếp chỉ mong khi mọi chuyện lắng xuống, đổi thân phận, tìm nơi nương thân, sống yên ổn.”
Thái tử trầm mặc hồi lâu, không hỏi thêm.
Ta thở phào nhẹ nhõm, nhưng hắn vẫn để ta quỳ mãi.
Hắn ngồi trên giường, mắt dõi theo ta thật lâu.
Trong lòng ta như có trăm ngàn con ngựa chạy loạn, nhưng không dám nhúc nhích.
Đôi gối đau nhức, chẳng lẽ hắn không biết thương hoa tiếc ngọc?
Một lúc sau, Thái tử mới nói: “Đứng lên đi.”
Hắn vỗ lên giường, ra hiệu ta ngồi.
Ta rụt rè ngồi sang một bên, trong lòng thầm nghĩ: “Sao hắn còn chưa đi tìm Bạch trắc phi của hắn?”
Khóe môi Thái tử khẽ nhếch, giọng mang ý trêu chọc: “Ta không đồng ý. Trấn Quốc Công báo sai tên, coi là khi quân. Ngươi giấu mà không nói, đồng tội. Dù ngươi có công cứu giá, tội ch*t miễn được, tội sống khó thoát. Ngươi chẳng có gì trao đổi ngang bằng với ta. Ngoài việc ngoan ngoãn làm Thái tử phi bên cạnh ta, để ta bảo vệ ngươi, ngươi không còn lựa chọn nào khác!”
Xem ra lời đồn Thái tử tư chất bình phàm là hư ngôn.