Trùng sinh, đổi hôn ước, ta yên ổn làm Hoàng hậu - Chương 2
3.
Phụ thân lại nhắc đến chuyện đổi hôn.
Ngài nói: “Yêu Nhi, ngươi hãy gả cho Thái tử đi, nhớ đừng quên mình mang danh Liễu Nhi, đừng để lộ sơ hở!”
Ta ngoan ngoãn gật đầu, nói vừa đủ dứt khoát: “Ta nguyện gả cho Thái tử! Nhưng ta muốn mười dặm hồng trang!”
Kế mẫu tái mặt, giận dữ: “Ngươi dám mở miệng đòi hỏi! Phụ thân ngươi chỉ là tam phẩm võ tướng, đâu có tiền nhiều để chuẩn bị? Hơn nữa, Liễu Nhi cũng phải chuẩn bị sính lễ!”
Ta không ngờ bà ta lại không kiềm chế nổi cảm xúc.
Cũng phải thôi, kế mẫu tham tiền, nuốt vào bụng còn khó, đừng nói gì đến bỏ ra.
Ta đặt chén trà xuống, nhìn thẳng, tức giận nói: “Vậy hãy trả lại sính lễ của mẫu thân ta!”
Nếu không trải qua kiếp trước, ta cũng không biết mẫu thân ta lúc ấy mang bao nhiêu sính lễ theo xuống gả cho phụ thân.
Kiếp trước, ngày Thẩm Liễu Nhi xuất giá, trước bàn vẽ của ta khoe khoang, mang mười dặm hồng trang của mẫu thân ta gả cho Thái tử rực rỡ lộng lẫy.
Phụ thân còn bảo ta phải rộng lượng: “Thẩm Liễu Nhi gả cho Thái tử, phải cho mặt mũi Hoàng gia.”
Nhưng đến lượt ta gả cho Thái tử, lại chẳng còn gì cả.
Kế mẫu hơi sững sờ: “Ngươi làm sao biết được?”
“Ngoại tổ phụ ta là Hoàng thương, sính lễ sao có thể so với con gái nhỏ của huyện lệnh? Kho báu trong kho, ngươi tự biết!”
Ta nhìn phụ thân không bằng lòng, ánh mắt kiên định, hỏi: “Người không định nói thật sao? Hay ta báo lên Hoàng thượng: người hứng kiếm cứu Thái tử là ta, chứ không phải Thẩm Liễu Nhi, xem các ngươi tính sao?”
Phụ thân lúc này mới lộ bản chất thật, tức giận: “Ngươi muốn ch*t sao? Phản bội chúng ta, cũng chẳng thoát được đâu!”
Ta thản nhiên đáp: “Cũng chỉ cùng chung số mạng mà thôi.”
Kiếp trước, ta luôn để ý chút tình phụ tử, luôn nghĩ phụ thân đối với ta có chút tình thương, đến sau này mới hiểu, đó chỉ là lợi dụng mà thôi.
Ta nói rất bình tĩnh.
Có lẽ họ thấy được quyết tâm của ta hoặc đang tính toán cách trừ khử ta, mà họ im lặng hồi lâu.
Cho đến khi Thẩm Liễu Nhi mở miệng hào phóng: “Phụ thân, mẫu thân, sính lễ đó hãy để cho “muội muội” đi! Ta sau này làm Hoàng hậu, không thiếu chút này đâu.”
“Làm Hoàng hậu?”
Ta không nhịn được cười, nói: “Đa tạ muội rồi!”
Thẩm Liễu Nhi không bằng lòng, liếc ta, cười khẩy: “Nói cho ngươi biết, Thẩm Yêu Nhi, gả cho Thái tử chưa hẳn là chuyện tốt. Thái tử còn có người trong lòng, ngươi chẳng được sủng ái đâu.”
Ta thầm nghĩ: “Nhưng ít ra vẫn hơn nhị Hoàng tử – con rắn ăn bám, lại còn phản bội người sau lưng, phải không?”
Nếu Thẩm Liễu Nhi biết nhị Hoàng tử ngoài vẻ ngoài tạm ổn, thực ra là kẻ yếu hèn, thì chắc chắn nàng sẽ không cười nổi đâu.
Kiếp trước, nếu không phải ta mang mặt nạ thay hắn ra trận, Nhị hoàng tử sao có thể đánh lui được man tộc?
Trong thời đại này, lấy phu quân làm trọng, nữ nhân nào có thể lấn át hào quang phu quân?
Đáng buồn thay, ta dốc hết sức lực vì hắn chinh phạt bốn phương, cuối cùng vẫn bị chính hắn phản bội, một nhát kiếm kết liễu mạng ta.
4.
Ngày xuất giá, ta và Thẩm Liễu Nhi cùng lúc lên kiệu hoa.
Hôm đó, ta thuận lợi lấy được toàn bộ của hồi môn của mình, gả đi vô cùng vẻ vang.
Lễ vật sính lễ cưới của Thái tử quả thật vô cùng hậu hĩnh.
Kiếp trước, ta từng thật lòng ghen tỵ với Thẩm Liễu Nhi — vàng bạc châu báu, ngọc khí phỉ thúy, từng rương từng rương được khiêng đi, nhiều như cải trắng.
Phú quý trời ban, nay cuối cùng cũng đến lượt ta, mà chẳng tốn một chút sức lực.
Còn như kiếp trước, Nhị hoàng tử chỉ đưa đến vài rương lễ mọn, vài bức thư họa tầm thường và chút đồ trang sức giản đơn.
Hắn vốn không được sủng ái, cũng chẳng có thứ gì đáng giá để đưa ra.
Sắc mặt Thẩm Liễu Nhi khi ấy đen kịt, ai bảo nàng khăng khăng đòi gả cho Nhị hoàng tử?
“Muội muội à, đồ nhà phu quân có gì mà đắc ý? Tự mình kiếm được mới gọi là bản lĩnh.”
Kế mẫu ở bên cạnh phụ họa: “Nhờ có Liễu Nhi thông minh, trận lũ lần này không chỉ giúp phụ mẫu thăng quan, còn kiếm được một khoản bạc lớn, thật sự nở mày nở mặt cho phụ mẫu!”
Thẩm Liễu Nhi đắc ý vô cùng: “Của hồi môn của ta đều là chính tay ta kiếm được!”
Của hồi môn của nàng và ta gần như giống hệt, đến cả giá y và phượng quan cũng chẳng khác bao nhiêu.
Giá y dùng kim tuyến dệt vân mây, thêu Đông châu và phỉ thúy.
Phượng quan là phượng hoàng kim tuyến, khảm ngọc và châu sa.
Ta nhìn qua là đã hiểu: “Lần này bọn họ quả thật kiếm được không ít bạc.”
Nhưng ta không hề ghen tỵ!
Những gì ta lấy đều là thứ vốn dĩ thuộc về ta.