Kẻ Hai Mặt - Chương 2
4
Về đến nhà, tôi lập tức báo cáo chuyện hôm nay cho nhỏ bạn thân.
Nó rep trong một nốt nhạc: 【Cũng có chút tiến bộ, có thể thấy Cố Thành đã bắt đầu có ý thức của một người đàn ông có vợ rồi. Ngủ với nhau chưa?】
Tôi xì hơi ngay lập tức, buồn bực đáp: 【… Chưa.】
Nhỏ bạn thân tỏ vẻ đồng cảm, quăng cho tôi mấy cái video clip trai đẹp sáu múi biểu diễn tài năng để tôi giải thèm.
Tôi cẩn thận thưởng thức, cõi lòng hơi men lại càng thêm nóng rực. Rõ ràng cách vách có ngay sáu múi hợp pháp để sờ, tại sao tôi lại phải sống cái cảnh chăn đơn gối chiếc, thanh tâm quả dục này chứ?
Nghĩ vậy, tôi lấy hết can đảm, mò mẫm trong bóng tối lẻn vào phòng ngủ phụ.
Cửa không khóa.
Cố Thành nhắm mắt nửa nằm nửa ngồi tựa vào đầu giường, không biết đã ngủ chưa.
Tôi rón rén bước tới. Thấy đôi chân mày đẹp đẽ của anh đang nhíu chặt, hơi thở hỗn loạn, như thể đang rất khó chịu.
“… Cố Thành.” Tôi cất tiếng gọi nhỏ.
Người đàn ông mở bừng mắt, ánh nhìn không được tỉnh táo cho lắm. Thấy là tôi, anh bỗng nhiên hoảng hốt.
“Ai cho cô vào đây?”
“Ra ngoài!!”
5
Tôi không nghe anh, to gan bước tới hôn anh.
Bất ngờ là, Cố Thành không hề đẩy tôi ra.
Nhưng chưa kịp mừng, chiếc chăn mỏng đắp ngang hông anh đã bị tôi đụng rơi
xuống đất.
Tôi lập tức trừng lớn mắt. Là một thiếu nữ đọc ngàn quyển tiểu thuyết, tôi hiểu ngay vấn đề.
Đang định lên tiếng xin lỗi thì Cố Thành đã cất lời:
“… Nhìn đủ chưa, còn không mau ra ngoài?”
Sợ chọc giận anh, tôi không dám nán lại, che mặt chạy trối chết về phòng ngủ.
Trong bóng tối. Tôi cười toe toét như con hồ ly nhỏ vừa ăn trộm được mỡ.
Tuy chưa giao lưu sâu sắc. Nhưng thế này cũng chẳng lỗ. Ít nhất là đã hôn được Cố Thành. Cũng xác nhận được anh hoàn toàn “có thể”.
Đường dài mới biết ngựa hay. Không gấp gáp nhất thời.
Tôi sờ sờ môi, vui vẻ nghĩ.
Nhưng sau đêm đó.
Cố Thành như thể cố tình trốn tránh tôi. Ngay cả cái bóng cũng không thấy đâu. Hỏi thì bảo là công việc bận rộn, phải tăng ca ở công ty.
Tăng ca cái củ chuối nhà anh! Chẳng qua là bị vợ nhìn thấy một chút thôi mà, đều là người trưởng thành cả rồi, có đến mức đó không?!
Tôi tức anh ách, ngửa mặt lên trời than vãn.
Giây tiếp theo, cửa phòng ngủ bị gõ vang, bà nội Cố hồng hào tươi tắn bước vào.
“Uyển Uyển?” Bà nhìn tôi, ho nhẹ một tiếng: “Giúp bà mang cơm cho tiểu Thành đi con.”
6
Phải công nhận, chiêu này của bà nội cao tay thật.
Vừa cho tôi một lý do chính đáng để đến công ty, vừa giúp tôi thể hiện khía cạnh hiền thục trước mặt Cố Thành. Chỉ là đi nhiều quá thì… kiểu gì cũng nghe được vài lời ra tiếng vào.
“Vị phu nhân đó lại đến nữa kìa, đúng là coi công ty như cái chợ.”
“Không công ăn việc làm, không có năng lực, thì chỉ có cách ôm chặt cây rụng tiền nhà họ Cố thôi chứ sao.”
“Nghe nói Cố tổng của chúng ta vốn chẳng thèm để mắt đến cô ta, là cô ta mặt dày bám riết lấy đòi gả vào, thật chưa từng thấy người phụ nữ nào trơ tráo như vậy.”
“Nhà họ Từ bị cô ta phá sạch rồi, giờ lại đến vơ vét Cố thị, đừng có làm liên lụy đến chúng ta là được!”
Tôi cũng không biết hóa ra mình lại đáng ghét đến thế.
May mắn thay, Cố Thành đối với tôi coi như vẫn bao dung. Thời gian về nhà cũng dần bình thường trở lại.
Để tranh thủ lúc rèn sắt đang nóng, cũng là vì bản thân mình, tôi đặc biệt theo đầu bếp học nấu súp đậu hũ hàu, thịt bò hầm khoai mỡ kỷ tử, súp cừu hầm đương quy sinh khương, cật heo xào lửa lớn… dự định ngày nào cũng nấu cho anh ăn.
Hôm đó, tôi theo thông lệ đi giao cơm cho Cố Thành. Lúc quay lại lấy đồ bỏ quên, lại tình cờ nghe thấy anh đang nhắc tên tôi với người khác:
“Vợ tôi nấu ăn dở tệ, không biết nấu mà cứ ép tôi ăn.”
“Cũng không biết có phải định hạ độc tôi hay không!”
“Người thì lại ngốc nghếch vụng về, suốt ngày chỉ biết bám dính lấy tôi, hết thuốc chữa rồi!!”
“Vẫn là Ray ngoan ngoãn hiểu chuyện… Nếu không phải vì ông nội không đồng ý, tôi cũng muốn cưới cô ấy rồi.”
“…”
Ray là ai?
Tôi và Cố Thành quen nhau từ nhỏ. Phụ nữ xung quanh anh, tôi gần như đều biết hết.
Nhưng cái tên này, lại rất xa lạ.
Lẽ nào là cô bạn gái anh quen hồi đi du học Anh? Cố Thành chắc hẳn phải rất thích cô ấy thì mới thốt ra được những lời như vậy chứ?
Mắt mũi cay xè. Tôi cố nhịn khóc, chạy vội vào nhà vệ sinh. Kết quả lại nghe lén được người ta đang buôn chuyện về Cố Thành.
“Tao nói cho mày một bí mật nhé, Cố tổng nhà mình thực ra có một cô gái yêu thầm nhiều năm rồi.”
“Sao mày biết?”
“Tao nhìn thấy ảnh rồi, Cố tổng lúc nào cũng mang theo bên mình, bảo bối lắm, đẹp hơn hẳn phu nhân nhà họ Từ kia!”
… Mẹ kiếp, ức hiếp người quá đáng rồi đấy!
Tôi nghiến răng, giơ tay bịt chặt tai lại. Nhưng tầm nhìn vẫn cứ thế mất kiểm soát mà nhòe đi.
7
Tôi không về nhà họ Cố mà một mình đến câu lạc bộ chỉ dành cho giới thượng lưu để giải sầu.
Chẳng bao lâu sau, có người dắt theo một con chó Bull Pháp giống xịn tiến lại gần: “Một mình sao? Làm quen nhé?”
Tôi chẳng thèm ngẩng mắt lên, giọng bình tĩnh: “Có chồng rồi, miễn làm phiền.”
Người đối diện dường như không hề bận tâm, mỉm cười nói: “Để em một mình buồn bã ở đây, xem ra chồng em cũng chẳng yêu em là bao. Tặng em món quà nhỏ này. Cười một cái nhé?”
Dứt lời, một đoạn cổ tay trắng trẻo xuất hiện trong tầm mắt tôi, kèm theo đó là một chiếc thẻ đen.
Chiếc thẻ này, tôi từng thấy. Cố Thành cũng có một cái.
“Sao, anh muốn đập chậu cướp hoa à?”
Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy một khuôn mặt tuấn tú, bất cần. Không phải gu tôi thích, nhưng cũng không đến nỗi đáng ghét: “Ừ, cho em đấy.”
Giọng người đàn ông thẳng thừng, cứ như anh ta chẳng phải đang làm chuyện gì không rạng rỡ, thản nhiên đến mức gần như vô lại.
“Tự giới thiệu một chút, tôi họ Diệp. Những gì Cố Thành có thể cho em, tôi cũng cho em được.”
“Thích tôi à?”
“Thích.”
Tôi chìm vào im lặng, nhớ lại những chuyện đã xảy ra trong thời gian qua và cả lúc nãy.
Bỗng nhiên tôi nghĩ thông suốt. Dù sao cũng chỉ là liên hôn lợi ích, tại sao tôi không thể tìm một người đàn ông thích mình để kết hôn chứ? Như vậy thì tất cả mọi người đều sẽ vui vẻ.
“Vừa nãy anh hỏi tôi cái gì?”
Tôi nhìn Diệp Thuật — đứa con trai duy nhất của tập đoàn nhà họ Diệp, không để cho bản thân một đường lui nào.
Anh ta nhếch môi, ngầm hiểu: “Em có chồng chưa?”
Tôi: “Sắp không có nữa rồi.”