Kẻ Hai Mặt - Chương 1
1
Hôn sự của tôi và Cố Thành là do bề trên hai nhà định đoạt.
Lúc đó nhà họ Từ vẫn chưa sa sút, tôi cũng chưa phá gia chi tử đến mức này.
Thật ra đổi vị trí mà nghĩ, tôi khá hiểu lý do anh ấy ghét tôi. Dù sao thì cũng chẳng ai muốn làm chúa hề gánh nợ cả.
Nhưng kẹt nỗi, cụ Cố giữ lời hứa như đinh đóng cột, bốn chục con ngựa cũng kéo không lại.
Thế nên, Cố Thành đành phải nhắm mắt cưới tôi.
Đêm trước ngày cưới, mẹ tôi gọi tôi lại nói chuyện thấm thía suốt cả mấy tiếng đồng hồ.
Tôi tóm gọn lại, chung quy chỉ có một điểm: Phục vụ Cố Thành cho tốt, ôm chặt đùi vàng.
Nghe thì có vẻ hèn mọn. Nhưng hết cách rồi. Ai bảo chồng bà ấy đi khuất sớm cơ chứ?
Nếu mẹ tôi có tài kinh doanh xuất chúng hoặc ba tôi để lại khối tài sản tiêu cả đời không hết, thì có lẽ tôi đã chẳng phải mặt dày mày dạn gả vào nhà họ Cố.
Tiếc là trên đời làm gì có chữ “nếu”.
“Nửa đời trước mẹ dựa vào việc bào tiền ba con, nửa đời sau mẹ đành trông cậy vào việc bào tiền con thôi.”
“Con nhất định phải cố gắng giành lấy vinh quang!”
“Nhớ lấy, hai mươi ba tuổi, chính là độ tuổi phải liều mạng!!”
Mấy câu này mẹ tôi cứ nhấn đi nhấn lại mãi. Và tôi đã khắc cốt ghi tâm.
Thế là:
Đêm tân hôn, tôi cố ý thay bộ “chiến bào” mà nhỏ bạn thân đã chuẩn bị cho.
Màu đỏ đen. Phối ren. Rất mát mẻ.
Nói chung, là kiểu dáng chắc chắn sẽ khiến Cố Thành vui vẻ.
【Thế này… có ổn thật không?】 Tôi ngập ngừng nhắn tin hỏi bạn thân. Tôi chẳng có kinh nghiệm, cũng không tự tin.
【Bảo bối, tao nhìn còn thấy rạo rực, mày nghĩ xem?】
Nghe nó nói vậy, tôi nhìn mình trong gương. Cũng chẳng biết nữa, nhưng vóc dáng đúng là rất bốc lửa. Đây chắc là ưu điểm hiếm hoi của tôi ngoài việc biết tiêu tiền.
Nhưng mà — toang rồi.
Cố Thành rất tức giận.
Tôi thấy gân xanh nổi lên trên cánh tay và cổ anh ấy, căng như dây đàn sắp đứt.
“Sao cô lại ăn mặc thế này?”
Người đàn ông dời mắt đi chỗ khác, giật lấy chiếc gối đắp lên chân. Giọng nói vốn dĩ thanh lãnh thường ngày nay lại lạc đi, dường như đang kìm nén một cảm xúc nào đó.
“… Để anh vui?”
Tôi ngập ngừng đáp, tiến lên trước, bạo dạn chạm vào anh một cái.
“Chỉ vì cái này?”
“… Vâng.” Chứ không thì vì cái gì? Tôi không biết, ngơ ngác nhìn anh.
Cố Thành đọc hiểu sự im lặng của tôi, môi mím lại thành một đường thẳng tắp, cứng đờ nói: “… Cô tránh xa tôi ra một chút.”
Nói xong, anh mang theo khuôn mặt lạnh tanh, chạy biến vào phòng tắm như ma đuổi. Cứ như thể anh không thể chịu đựng thêm dù chỉ một giây.
Đêm đó, Cố Thành tắm nước lạnh suốt hai tiếng đồng hồ. Tắm xong, anh qua thẳng thư phòng ngủ. Thậm chí còn khóa trái cửa như phòng trộm.
Lúc này tôi mới biết, Cố Thành đã ghét tôi đến mức độ này rồi.
Ngực hơi buồn bực. Nhưng may mà vẫn chịu đựng được.
2
Tôi không kể chuyện này với mẹ, sợ bà ấy thêm lo.
Ôm châm ngôn “quả đắng cũng là quả”, sau khi cày xong bảy bảy bốn mươi chín bát súp gà độc hại trên mạng, tôi hừng hực khí thế trở lại, quyết tâm tiếp tục lấy lòng Cố Thành.
Trời không phụ lòng người.
Sau khi tuần trăng mật kết thúc, anh cuối cùng cũng quyết định chính thức giới thiệu tôi với bạn bè anh.
Tôi rất kinh ngạc và vui mừng. Cũng rất xem trọng việc này.
Tôi cất công tìm bộ váy thiết kế giấu dưới đáy tủ, trang điểm một khuôn mặt lộng lẫy nhất từ lúc sinh ra đến giờ.
Người ta có câu: Nhan sắc của người vợ là vinh quang của người chồng.
Tôi cứ ngỡ Cố Thành sẽ được an ủi phần nào.
Thế nhưng, người đàn ông đó lại nhìn tôi chằm chằm, mặt lạnh tanh chế giễu: “Xấu chết đi được, đừng ăn mặc thế này ra ngoài làm mất mặt tôi!”
Tôi ngẩn người. Nắm chặt vạt váy.
Nhớ lại hồi ở đảo Bora Bora mặc váy hai dây, Cố Thành đâu có tỏ vẻ ghét bỏ gì đâu. Mặc dù ở đó không ai quen chúng tôi, nhưng bộ này rõ ràng đẹp hơn mấy bộ kia nhiều mà.
Tôi không hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn lên lầu, thay một bộ đồ kín cổng cao tường an toàn nhất.
Trên đường đi đến buổi tiệc, tôi im lặng không nói gì.
Trong cửa sổ xe phản chiếu khuôn mặt tôi, như bị phủ một lớp sương mù:
Sao có thể không buồn chứ?
Nhưng cứ nghĩ đến số tiền Cố Thành cho tôi, mọi bực tức lại tan chảy như kem.
3
Đến nơi. Cố Thành phá lệ chủ động nắm lấy tay tôi.
Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu lên, lại thấy anh đang gồng hàm, lạnh nhạt giải thích: “Cô ngốc như vậy, lỡ đi lạc, người chịu tội lại là tôi.”
Tôi không phục, định cãi lại. Nhưng người đàn ông này chẳng cho tôi cơ hội.
“Nắm chặt vào.”
Có người đi tới, Cố Thành siết tay tôi chặt hơn, trong giọng nói tràn ngập sự cảnh giác và thù địch mà tôi không hiểu nổi: “Nghe thấy chưa?”
“Biết rồi.”
Tôi đành phải hèn mọn làm theo, trong lòng thầm mắng mỏ anh.
Bạn bè của Cố Thành rất nhiều, lần này dường như còn có cả những đối tác kinh doanh đến dự. Có lẽ vì lý do đó, không khí buổi tiệc vô cùng trầm ổn và trang trọng. Mọi người đều mặc những bộ âu phục cứng nhắc nhàm chán.
Nhìn quanh, trong số đàn ông ở đây chỉ có Cố Thành là rực rỡ như một con công đực đang xòe đuôi.
Áo măng tô đen dáng dài phối với sơ mi lụa và giày da bóng đế đỏ. Hoàn toàn khác với hình tượng nội liễm, khiêm tốn thường ngày của anh. Đẹp trai một cách điệu đà vô bờ bến.
Nhưng quả thực rất hợp gu tôi.
Lén tự yy (ảo tưởng) trong đầu về anh một lúc, tôi bắt đầu thấy đứng ngồi không yên. Buổi tiệc chán hơn tôi tưởng rất nhiều.
Một đám đàn ông tụ tập với nhau ngoài chuyện tình hình quốc tế thì cũng chỉ có công việc. Tôi nghe một lúc là hết kiên nhẫn. Rất muốn chuồn êm, nhưng vì mang danh phận vợ của Cố Thành nên đành phải cắn răng tạo dáng.
Đang lúc thiên nhân giao chiến, người đàn ông vẫn luôn thao thao bất tuyệt bên cạnh đột nhiên lên tiếng: “Qua kia chơi một lúc đi, lát nữa anh còn có việc chính phải bàn. Em ở đây ảnh hưởng đến màn thể hiện của anh.”
Tôi như được đại xá. Giả vờ bình tĩnh gật đầu đồng ý. Rồi dẫn theo cậu phục vụ mà Cố Thành phái cho, chạy đi tìm thú vui.
Khoảng một tiếng sau.
Người đàn ông đó mới sai người gọi tôi về, lấy ra một bản hợp đồng bảo tôi ký.
Tôi lướt qua một lượt, phát hiện vụ hợp tác này chẳng có rủi ro nào, toàn là lợi ích.
Nghe mẹ tôi nói, Cố Thành là một thiên tài thương mại nức tiếng, những hợp đồng vài chục triệu anh thường chỉ mất vài phút là chốt xong. Vậy mà lần này lại mất nhiều thời gian đến thế.
Anh tốn nhiều công sức như vậy, hóa ra là đang đàm phán hợp đồng cho nhà họ Từ sao?
Tôi nhìn anh. Trong lòng trào dâng một cảm giác khác lạ, giọng nói cũng mang theo chút run rẩy: “Thật sự viết tên tôi sao?”
“Cái công ty rách nát nhà cô mà sập, người mất mặt vẫn là tôi.” Cố Thành nhíu mày tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn, như đang giục giã.
Tôi bắt được tín hiệu, rũ mắt xuống, không còn gánh nặng gì mà đặt bút ký tên.