Trùng Sinh, Ta Trở Thành Nghĩa Tỷ Của Hoàng Đế - Chương 4
7.
Tạ Trọng Ngọc dường như đã nhận không ra ta, đôi mắt hắn vô thần, chỉ lặp đi lặp lại câu: “Đi ch*t đi! Tất cả đi ch*t!”
Tựa hồ trong lòng hắn có kẻ thù hận đến tận xương tủy, cùng một chấp niệm sâu không cách gì giải thoát.
Nhưng ta không sợ.
Ta đỡ hắn nằm trở lại giường, gọi người mang nước đến.
Đám tỳ tùng chẳng dám bước vào, chỉ đặt chậu nước ngoài cửa.
Ta tự tay bưng vào, lau mặt cho hắn, bôi thuốc lên vết thương, ôm lấy thân thể đang run rẩy vì kích động của hắn, không ngừng lặp đi lặp lại: “Trọng Ngọc, đừng sợ. A tỷ ở đây! A tỷ vẫn luôn ở đây.”
Chờ thân thể hắn dần bớt căng cứng, ta tháo dây trói, để hắn như thường lệ gối đầu lên cánh tay ta, nhẹ giọng dỗ dành: “Ngủ đi. Tỉnh dậy rồi, tất cả sẽ qua thôi.”
Tạ Trọng Ngọc không nói một lời, chỉ ngẩng đầu nhìn ta.
Khóe mắt hắn chợt rơi xuống một giọt lệ.
Hắn lặng lẽ nhìn ta thật lâu, rồi khàn giọng cất tiếng: “A tỷ… ngươi không nên bước vào.”
Ta kéo lại tấm chăn gấm vừa trượt khỏi vai hắn, khẽ đáp: “Ta nghĩ ngươi cần ta, nên mới đến. Nếu ngươi không cần, A tỷ sẽ sang phòng bên cạnh.”
Có lẽ hắn không muốn để ta chứng kiến bộ dạng phát bệnh thê thảm ấy, ta hiểu được.
Ta vừa định đứng dậy, hắn đã vội gọi: “A tỷ, đừng đi. Ở lại với ta.”
Ta lập tức cởi giày, trở lại giường, để hắn gối đầu lên tay mình, lại dỗ dành như dỗ một đứa trẻ: “A tỷ không đi, A tỷ luôn ở đây với ngươi. Ngủ đi, ngoan nào…”
Sáng hôm sau, ta tỉnh dậy, thấy hắn đã ngồi ngay ngắn trước bàn, tay nâng chén trà nóng. Thấy ta mở mắt, hắn nở nụ cười: “A tỷ, ta không sao rồi.”
Sau đó, bọn tỳ tùng lén nói với ta: từ trước đến nay, mỗi khi hắn phát bệnh, nếu bị trói lại thì thường tự hành hạ đến thương tích đầy người, thậm chí lấy đầu đập tường đến chảy m@u ngất đi. Còn nếu không bị trói, hắn sẽ cầm đao gi*t chóc điên cuồng, mãi đến khi mệt lả mới dừng. Vậy mà nay, hắn lại có thể vượt qua một cơn bệnh dễ dàng đến thế — tất cả đều nhờ công lao của ta.
Từ đó về sau, đám tỳ tùng đối với ta càng thêm cung kính, thực sự coi ta như một vị chủ tử.
Còn Tạ Trọng Ngọc thì lại càng gần gũi ta hơn — bất luận có được vật quý hiếm gì, hắn cũng mang đến chia cho ta, miệng luôn nói: “Đồ tốt, tất cả đều phải cho A tỷ.”
8.
Khi trở về kinh thành, hắn đã không còn chỉ là “A đệ” của riêng ta nữa.
Hắn là Hoàng đế của kinh thành, là thiên tử của thiên hạ.
Ta vốn nghĩ tình cảm giữa ta và hắn sẽ bị trói buộc, sẽ thay đổi — ít nhất theo quy củ trong cung, một nữ tử xuất thân hèn mọn như ta, tuyệt đối không thể đường đường chính chính làm “A tỷ” của hắn.
Nhưng Tạ Trọng Ngọc là ai chứ?
Hắn chính là bạo quân nói gi*t là gi*t, hung tàn vô tình! Trên đời ai dám nghi ngờ quyết định của hắn?
Hắn phong ta làm An Thành Công chúa, danh chính ngôn thuận trở thành nghĩa tỷ của hắn, lại ban cho ta phủ đệ cùng phong địa, để ta có được quyền thế và phú quý mà kiếp trước ta từng mơ cũng chẳng dám mơ.
Ban đêm, bất kể có lật thẻ triệu tần phi hay không, cuối cùng hắn vẫn nhất định phải đến nằm cạnh ta.
Chỉ đơn giản gối đầu lên cánh tay ta, lắng nghe nhịp tim ta vững vàng, đó mới là lúc hắn cảm thấy thoải mái nhất, thả lỏng nhất.
Hắn nói, chỉ cần ở bên ta, hắn mới có thể một giấc vô mộng, an ổn ngủ thẳng đến bình minh.
Và khi hắn ngủ yên, cả triều đình lẫn hậu cung cũng đều bớt đi không ít oan hồn.
Các phi tần trong cung thấy vậy, đối với ta càng thêm kính cẩn, miệng gọi ta một tiếng “Công chúa”.
Thỉnh thoảng có cung nhân lỡ phạm lỗi chọc giận hắn, cũng sẽ tìm đến ta cầu xin, mong ta mở miệng nói giúp.
Bởi trong mắt mọi người, Hoàng đế vẫn là người coi trọng lời nói của ta hơn bất cứ ai.
Dần dần, ta đứng vững trong chốn cung đình.
Nhờ hắn được ngủ yên, số lần phát bệnh của Tạ Trọng Ngọc cũng ngày một thưa dần.
Ngay lúc Thái y chuẩn đoán hắn sắp hoàn toàn khỏi hẳn, thì ta lại bị người bắt cóc.
Có kẻ không muốn để Tạ Trọng Ngọc thật sự khỏi bệnh.
Khi Chu Vương tạo phản, bọn chúng đem ta ra làm con tin…