Hòa Thân Cái Gì? Ta Lật Luôn Triều Đình! - Chương 1
1.
[Tôi nhìn nhầm à? Sao cô ta không nói “lấy thân báo đáp” với nam chính, mà lại nói với nữ chính? Người cứu cô ta chẳng phải nam chính Hoắc Linh Hạc sao!]
[Ừm… Nói cho nghiêm túc thì là nam nữ chính cùng nhau cứu đấy, còn tại sao lại bỏ qua nam chính mà chạy đi lấy thân báo đáp với nữ chính… lẽ nào là vì thấy nữ chính đẹp trai quá?]
[Nếu bỏ qua giới tính thì đúng thật, nữ chính nhà chúng ta giả trai nhìn còn bảnh bao hơn cái mặt lạnh như xác chết của Hoắc Linh Hạc nhiều!]
Ta nhìn hàng chữ bay vụt trước mắt, bước lên rất tự nhiên, nắm lấy tay vị phó tướng dáng người cao ráo, chỉ thấp hơn tướng quân một chút.
“Tiểu tướng quân sao lại không nói gì? Là ta quá đường đột rồi sao?”
Nữ thanh niên dung mạo tuấn tú, làn da trắng mịn sững người nhìn ta, lòng bàn tay bị ta nắm khẽ căng lên. Ta chớp mắt một cái, cố tình ra vẻ uất ức: “Đám thổ phỉ đó thật đáng sợ, nếu không nhờ tiểu tướng quân kịp thời xuất hiện… ta thật sự không dám tưởng tượng sẽ ra sao. Tiểu tướng quân đã cứu ta, thì ta nhất định phải báo đáp, sau này… để ta đi theo người được không?”
“Chỗ này không tiện nói chuyện.”
Vị tướng quân cao lớn – Hoắc Linh Hạc bước tới, ánh mắt lướt nhanh qua người ta rồi dừng lại ở phó tướng: “Về doanh trại trước đã.”
Phó tướng gật đầu, quay đầu nhìn ta.
Ta liền giành nói trước: “Ta không biết cưỡi ngựa, tiểu tướng quân có thể chở ta được không?”
Nàng gật đầu, dắt ta đến bên ngựa của mình.
Con ngựa nâu đỏ vừa cao vừa đẹp, nàng nhảy phắt lên ngựa, động tác gọn gàng, vươn tay ôm lấy eo ta kéo lên theo.
Mắt ta sáng rực – lợi hại thật!
Ngựa phi như bay, ta được đưa vào doanh trại.
Ta luôn yêu thích vùng đất phía bắc, lần này xuất du đến Thanh Thành – nơi chỉ cách biên ải một thành.
Vừa xuống ngựa, đám người hầu và thị vệ bị ta bỏ lại ban nãy cũng đuổi kịp.
“Tham kiến công chúa điện hạ!”
Chẳng bao lâu, tất cả đều quỳ xuống hành lễ.
Ta phất tay ra hiệu cho mọi người đứng lên, rồi chỉ đỡ một mình vị phó tướng dung mạo thanh tú kia: “Miễn lễ. Bổn cung du ngoạn tới đây, không cần ồn ào, ai làm việc nấy đi.”
Người ta tản ra hết, ta mỉm cười tươi rói nhìn nàng: “Tiểu tướng quân tên gì?”
Nàng ôm quyền, khom người hành lễ, có chút khẩn trương: “Hồi điện hạ, mạt tướng là Lâm Thanh!”
Ta đỡ cánh tay nàng, ra hiệu cho nàng ngẩng đầu: “Ngươi là ân nhân cứu mạng của bổn cung, không cần đa lễ với bổn cung. Về sau cứ gọi ta là Nguyên Khê.”
Lâm Thanh vội vàng lắc đầu: “Điện hạ, như vậy là không đúng lễ nghi!”
Ta tiến lên một bước, nắm lấy tay áo nàng, môi hơi mím, giọng có chút ấm ức: “Tướng quân Lâm Thanh, mạng của ta là do ngươi cứu, đây chỉ là một yêu cầu nhỏ thôi mà, ngươi đừng từ chối ta… được không?”
Lâm Thanh nín thở nhìn ta, ánh mắt ta dừng lại đúng chỗ đôi vành tai kia – chúng gần như đỏ bừng lên. Nàng quay đầu, khẽ “ừ” một tiếng: “Mạt tướng tuân mệnh.”
Ta kéo tay nàng, đi vào doanh trại.
“Vậy phiền tiểu tướng quân Lâm dẫn bổn cung chọn lều, bổn cung muốn ở cạnh lều của ngươi.”
[Xong rồi xong rồi! Có vẻ công chúa thật sự phải lòng nữ chính rồi!]
[Ai mà ngờ được chứ? Không ngờ công chúa lại là kiểu mê sắc đẹp!]
[Nữ chính đúng là rất tuyệt, nhưng công chúa à, hai người cùng giới tính, không có kết quả đâu, nữ chính là của nam chính chúng ta mà! Công chúa mau buông tay đi!]
Ta nhìn mấy dòng chữ chỉ mình ta thấy được đang nhanh chóng lướt qua trên không trung, khẽ cong môi, mỉm cười tiễn Lâm Thanh rời đi.