Gương Khóa Hồn - Chương 1
1.
Ta tên Tạ Lệnh Khương, là Hoàng hậu của Đại Hy vương triều.
Nói ra thì, ngôi Hoàng hậu này của ta, cũng đến theo cách vô cùng ly kỳ.
Ta có một đường tỷ, tên Tạ Ninh, giỏi chiêm tinh và thuật số. Nàng từng làm nữ quan trong cung, được Tiên đế và Thái hậu hết sức tín nhiệm.
Một ngày nọ, Tạ Ninh trò chuyện cùng Thái hậu, thuận miệng nhắc tới trong nhà có một đường muội nhỏ tuổi. Khi đứa trẻ ấy chào đời, cái giếng cổ bỏ hoang trong nhà bỗng phun lên dòng nước ngọt, những cây cỏ khô héo qua một đêm lại đâm chồi non, trong phòng sinh hương thơm lạ lan tỏa, hồi lâu không tan.
Đứa trẻ ấy sinh ra đã có mái tóc đen bóng, dài rủ xuống tận vai, xinh đẹp như một tiểu tiên đồng.
Thái hậu nổi lòng hiếu kỳ, liền triệu ta vào cung.
Khi ấy, ta mới mười tuổi, vừa theo các đường huynh trong nhà đọc xong Tứ thư.
Thái hậu nắm tay ta, khen không ngớt:
“Quả nhiên con cái nhà họ Tạ sinh ra đã linh tú. Khí chất thư hương này, thật khiến người ta yêu thích.”
Ta tò mò nhìn Thái hậu.
Bà vô cùng xinh đẹp. Trường mi vút cao, mắt phượng xếch, dung mạo cao quý mà sắc lạnh, khiến người ta không dám xâm phạm.
Khi ấy Thái hậu đã lâm triều nhiếp chính, dân gian đều đồn rằng, nói không chừng Đại Hy triều sẽ xuất hiện nữ đế đầu tiên trong lịch sử.
Bà rút từ trên đầu mình một cây trâm phượng vàng lấp lánh, cài lên tóc ta, xem như lễ ban thưởng lần đầu gặp mặt.
Khi ấy ta không hiểu, cây trâm phượng lộng lẫy ấy rốt cuộc có ý nghĩa gì.
Từ đó về sau, ba bữa năm ngày, Thái hậu lại triệu ta vào cung.
Đợi đến khi ta đến tuổi cập kê, thánh chỉ ban xuống —
lệnh ta nhập cung làm hậu.
Xong rồi.
Trời sập mất thôi.
Ta không hề tình nguyện.
Ai ai cũng biết, người Hoàng đế yêu nhất là biểu tỷ của mình.
Nàng họ Hoa, tên Hoa Tín Sơ, là cháu ruột của Thái hậu.
Nàng lớn hơn Hoàng đế sáu tuổi, từ nhỏ đã được đón vào cung, cùng Hoàng đế lớn lên.
Từ bé, Hoàng đế đã là cái đuôi nhỏ theo sau nàng, một khắc cũng không rời.
Hai người họ bên nhau hơn mười năm, như keo như sơn, quấn quýt triền miên, dính chặt không rời —
căn bản không có chỗ cho ta chen vào.
Đôi si nam oán nữ này tự khóa chặt với nhau không phải tốt sao?
Kéo ta vào làm gì?
Tạo nghiệt mà.
Ta vốn là người lười nhác, điềm đạm, cả đời chỉ mong làm một con mọt sách, nhàn nhã đọc tạp ký thoại bản, sống qua ngày là đủ.
Những thứ như tiến thân hay dã tâm, ta một chút cũng không có.
Người như ta, vào chốn thâm cung ăn thịt người ấy, chẳng phải là tự dâng đầu lên cho người ta giẫm sao?
Nhưng thánh chỉ đã ban, ta có muốn hay không, cũng chẳng ai quan tâm.
Thái hậu vui vẻ, triều thần hài lòng, nhà họ Tạ mở tiệc ăn mừng.
Còn ta, như một con rối, bị trang điểm lộng lẫy, cử hành đại hôn long trọng, rồi đóng đinh vào vị trí Hoàng hậu.
Thật ra trong lòng ta hiểu rõ.
Ta chỉ là tấm bình phong cho vị biểu tỷ họ Hoa kia mà thôi.
Năm xưa nhà họ Hoa từng phạm trọng tội, Thái hậu đại nghĩa diệt thân, tịch thu gia sản, lưu đày cả tộc. Trong kinh thành chỉ còn lại một mình Hoa Tín Sơ — một cô nhi.
Với thân phận ấy, nàng không thể làm Hoàng hậu.
Thậm chí muốn làm phi tần, cũng có triều thần nhảy ra phản đối kịch liệt.
Hoàng gia cần một người xuất thân cao quý để làm bày biện, làm bộ mặt, làm linh vật cát tường.
Thế là chọn trúng kẻ xui xẻo như ta.
Nhưng xưa nay có triều đại nào có một Hoàng hậu rỗng tuếch như ta?
Nhập cung chỉ để thủ tiết sống.
Hoàng đế chưa từng ngủ lại trong cung của ta.
Ngay cả đêm tân hôn, sau khi uống xong rượu hợp cẩn, hắn cũng vội vã bỏ đi, như thể ta là yêu quái ăn thịt người, đi chậm một bước sẽ bị ta moi tim lột da nuốt sống vậy.
Thỉnh thoảng gặp mặt, hắn liếc trộm ta, vừa chạm phải ánh mắt ta liền đỏ bừng tai, vội quay mặt đi.
Ta theo lễ thỉnh an, hắn lại nhảy bật ra như thỏ, sợ nói thêm một câu, lỡ dính chút hiềm nghi ân ái, sẽ khiến biểu tỷ thân yêu kia không vui.
Ta làm Hoàng hậu uất ức mà ngượng ngập, đến cả cung nhân nhìn ta cũng đầy vẻ thương hại.
Thật ra Hoàng đế dung mạo tuấn tú, từ nhỏ thích đọc sách, không phải người đáng ghét.
Chỉ tiếc hắn có một người mẫu hậu mạnh mẽ như Thái hậu, lại thêm một biểu tỷ bám như giòi trong xương.
Nhiều năm trôi qua, ta tận mắt nhìn hắn từ một thiếu niên lương thiện sáng sủa, dần dần lệch lạc, trở nên nhu nhược, tầm thường.
Tính cách mềm nhũn như bột, mặc cho Thái hậu và Hoa biểu tỷ — hai người đàn bà lợi hại ấy nắn tròn bóp dẹt, hoàn toàn không có sức phản kháng.
Mà ta, lại là người Thái hậu cưới về cho hắn.
Sự tồn tại của ta, chính là một cái tát vang dội vào mặt hắn.
Hắn ghét ta, cũng là chuyện bình thường.
Than ôi, ta còn có thể biện bạch gì đây?
Chỉ đành nhắm một mắt mở một mắt, tránh dây vào cặp uyên ương kia, làm một “Hiền hậu” như tấm biển thờ, đó chính là vận mệnh không thể chống lại của ta.
Cho đến ngày hôm ấy.
Ta bước vào Trường cung đã bị bỏ hoang.
2.
Trường Lạc cung nằm ở phía tây trục trung tâm của Tử Cấm Thành, nghe nói trước kia là nơi ở của Thái hoàng thái hậu.
Lý Quý phi của Tiên đế cũng từng sống tại đây. Nhưng từ sau khi Tiên đế băng hà, Lý Quý phi tuẫn táng, tòa cung điện này liền bị bỏ hoang, thỉnh thoảng còn truyền ra những lời đồn ma quỷ.
Một ngày nọ, Thái hậu bỗng nói:
“Nhân lúc đầu xuân thời tiết đẹp, tu sửa Trường Lạc cung một phen đi. Lệnh Khương, phụ thân con từng làm quan Công bộ, con lại vốn thích đọc những sách về doanh tạo kiến trúc, việc giám sát tu sửa này giao cho con, thế nào?”
Ta biết mẫu tử họ đấu đá, còn ta – con cá trong ao – bị vạ lây, phải thủ tiết trong cung. Thái hậu đại khái cũng thấy áy náy, sợ ta một mình ở trong cung buồn bực sinh bệnh.
Ta đương nhiên vui vẻ nhận lời, còn tới Ty Doanh Tạo xin bản đồ toàn bộ Tử Cấm Thành, định tự mình đi khảo sát một lượt.
Đẩy cánh cửa lớn nặng nề khép hờ, một luồng gió lạnh trộn lẫn mùi ẩm mốc, bụi bặm và gỗ mục ập thẳng vào mặt.
Nhớ tới những lời đồn ma quỷ, trong lòng ta không khỏi lạnh đi từng cơn.
Đi đến thiên điện, bỗng thấy một tia kim quang lóe lên, chói đến mức khiến mắt ta đau nhói.
Ta lần theo tia sáng ấy, tiến vào bóng tối sâu trong điện.
Trong lớp bụi dày phủ kín, có một chiếc gương đồng sáng như mới nằm đó.
Đó là một chiếc gương hoa văn, mặt gương phẳng rộng, hai đầu đều có núm hình núi. Xung quanh núm chạm nổi một con rồng năm móng, mặt sau lại có bốn con phượng điểu vây quanh, ở giữa khắc minh văn triện thể:
“Kim cổ chiêu minh.”
Ta không khỏi tặc lưỡi kinh ngạc.
Chiếc gương này không phải vật tầm thường.
“Haiz… đáng thương thật, sao ngươi lại lưu lạc tới nơi này?”
Ta lau sạch nó, ôm vào lòng, định mang về tra sổ sách của Nội vụ phủ xem nguồn gốc.
“Còn sáng hơn cả gương của ta… đúng là đồ tốt. Ngươi đi kho tìm thử xem, phối cho nó một cái giá đẹp.”
Đêm đó, ta cho toàn bộ cung nhân lui ra, một mình ngồi trước chiếc gương.
Ta tò mò xoay núm rồng bên trái của gương.
Nếu ta đoán không sai…
Có lẽ do ảnh hưởng của phụ thân, ta từ nhỏ thích đọc 《Lỗ Ban Kinh》, 《Khảo Công Ký》 cùng các loại tạp ký về doanh tạo, nên vừa nhìn đã nhận ra:
Hai núm ở hai đầu chiếc gương đều có cơ quan.
Chỉ cần xoay là sẽ mở ra một ngăn bí mật.
Thiết kế kiểu này thường dùng cho nữ quyến cất giữ thư tín quan trọng hoặc trang sức nhỏ.
Nhưng không ngờ rằng—
Khi ta kẽo kẹt xoay cơ quan, trong gương…bỗng xuất hiện hình ảnh.
Một người phụ nữ gầy như bộ xương khô đứng trong gương, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào ta.