Rank
35th, it has 5 monthly views
Khi xuyên vào trong sách, hệ thống bắt ta đi “cứu rỗi” tên phản diện âm u, nham hiểm kia.
Ta lập tức từ chối: “Thời buổi này ai mà chẳng khổ chứ. Sao không phải một anh chàng sáu múi đến cứu rỗi ta nhỉ?”
Hệ thống nhún vai: “Xin lỗi, nhiệm vụ kiểu đó bọn ta không có.”
Không sao cả.
Ta có thể tự tạo niềm vui cho mình.
Khi ta thấy tên phản diện ấy — gương mặt u ám, ngồi co ro ở góc lạnh lẽo của lãnh cung, tay còn cầm miếng bánh khô lạnh ngắt — ta liền xuất hiện trước mặt hắn, khẽ chạm đầu mũi chân xuống đất.
Miếng bánh — bữa tối duy nhất của hắn — “lộc cộc” lăn xuống vũng nước.
Ồ hô.
Sảng khoái thật đấy.
Ta thấy sảng khoái ghê.